Please login or register.

Login with username, password and session length

Author Topic: Trà sữa cho tâm hồn ;)  (Read 100242 times)

20 Tháng Mười Một, 2008, 04:12:32 PM
Reply #75
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
Khi mỗi người là một chú heo nhựa hồng
      Chị mua tặng em một chú heo nhựa màu hồng. Chú heo nhẹ bỗng, và chỉ cần đặt trước quạt máy bật mạnh là có thể ngã lăn chiêng. Mẹ cho một đồng xu, bố cho một đồng xu, chị cho một đồng xu... Em bỏ vào lúc lắc, nghe tiếng xu reo. Rồi một ngày em phát  hiện ra một điều kỳ lạ: Chú heo nhựa hồng đã đủ nặng đến mức dù quạt máy bật vù vù, cũng không thể ngã lăn chiêng được nữa...
       Em biết không, chị thấy mỗi người đều là một chú heo nhựa hồng.
       Mẹ đi làm cả ngày, nhưng chỉ cần mẹ trở về tới cửa nhà, dù đang chơi gì, ăn gì, em cũng bỏ tất cả, chạy ào ra gọi :"Mẹ! Mẹ!" đầy dịu dàng, ôm lấy mẹ trong vòng tay thơm, chẳng sợ mồ hôi, chẳng sợ bụi đường. Với mỗi khoảnh khắc như thế, em đã bỏ vào lòng mẹ một đồng xu mong nhớ.
        Khi chị buồn vì mẹ chưa kịp lo dược tiền học phí, tên chị bị nêu lên trên loa trường, chị tủi thân quá chừng, chỉ muốn bỏ học ở nhà. Thầy chủ nhiệm đã hối hả lên đóng tiền học phí giùm chị, thầy nói với chị: "Những câu chuyện cổ tích có hậu đều bắt đầu đầy gian nan". Với khoảnh khắc ấy, thầy đã bỏ vào lòng chị một đồng xu tự tin...
        Khi chị bạn thân của chị bị tràn dịch màng phổi, mấy chú vít vít loan tin khắp trường rằng chị ấy bị lao phổi dễ lây, chị đã ôm chị lấy cô bạn thân thiết nhất khi nó ngồi một mình dưới tán phượng xanh và đang cảm thấy mình cô độc nhất trên thế gian này. Trong khoảnh khắc ấy, chị đã bỏ vào lòng chị ấy một đồng xu chia sẻ...
        Và cứ thế, cứ thế. Chị em mình và những người xung quanh mỗi ngày đều nhận được những đồng xu yêu thương từ người khác và cho đi những đồng xu yêu thương từ trái tim mình, để mỗi chúng ta đều là những chú lợn chứa đầy những đồng xu yêu thương, mỉn cười tự tin và hạnh phúc, và chẳng thể dễ dàng gục ngã...
                                                                                Ngô Thị Phú Bình.
                                                                       (Trò chuyện đầu tuần - HHT 619)
« Last Edit: 19 Tháng Một, 2009, 05:09:20 PM by hello »

26 Tháng Mười Một, 2008, 03:51:52 PM
Reply #76
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
Thêm một chút may mắn
     
      Tôi luôn giữ một từ 2 đôla trong ví. Đó là tờ tiền mẹ cho tôi từ năm tôi 6 tuổi. Hôm đó, mẹ gọi tôi vào phòng riêng và bảo:
      -  Mẹ muốn con giữ tờ 2 đôla này, chỉ để có thêm một chút may mắn thôi mà.
      -  Cảm ơn mẹ - Tôi đáp – Con sẽ luôn giữ nó.
      Nhiều người cho rằng mang theo tờ 2 đôla sẽ đem tới may mắn và nhiều tiền bạc. Tôi thì không mê tín, nhưng vẫn luôn giữ tờ tiền đó bên mình, vì nó là món quà của mẹ, Mẹ mất năm tôi 17 tuổi, và ngày hôm đó, tôi lấy tờ 2 đôla ra khỏi ví, nắm chắc nó trong tay suốt nhiều tiếng đồng hồ và tin rằng mẹ vẫn luôn chăm sóc tôi suốt cả cuộc đời.
       Khi đi xin việc lần đầu tiên, tôi mới 20 tuổi, rất nhát. Khi ngồi chờ phỏng vấn, tôi thấy có 5 cô gái khác cũng đang chờ. Tôi tin chắc hẳn tôi thua xa họ, chỉ nhìn vào bản resumé dài hang trang của họ là biết.
       Bà Martin – giám đốc công ty – cuối cùng cũng gọi tôi vào phòng phỏng vấn.
       -  Điều gì làm cô cảm thấy mình phù hợp với công việc này?
       -  Tôi rất cần công việc này, và tôi thấy chẳng có gì tôi không thể làm cả - Tôi đáp.
       Bà ấy hỏi tôi thêm nhiều câu hỏi nữa trước khi buổi phỏng vấn kết thúc. Nhưng trước khi ra khỏi phòng, tôi lấy hết can đảm đứng lên nói:
       -  Bà Martin, tôi biết có thể tôi không có nhiều khả năng như những ứng viên khác, nhưng tôi sẽ rất biết ơn nếu bà cho tôi một cơ hội. Tôi học hỏi rất nhanh và tin rằng mình có thể là một thành viên hiệu quả trong công ty.
       Tôi cảm ơn bà Martin rồi về nhà, vô cùng mệt mỏi. “Có lẽ mình thua rồi” – Tôi nghĩ – “Nhưng dù sao ngày mai cũng là một ngày mới”.
       Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, tôi nhận được điện thoại của bà Martin.
       -  Cô Gina – Bà ấy nói – Cô không phải là ứng viên giỏi nhất, nhưng cô đã tự tin đến mức chúng tôi quyết định trao cho cô một cơ hội khẳng định mình.
       Tôi hét tướng lên, nhảy từ trên giường xuống đất. Lúc đó, tôi nghe tiếng bà Martin cười to trong điện thoại, và mới chợt nhận ra rằng tôi còn chưa cảm ơn bà ấy, cũng chưa hề cúp máy.
        - Cảm ơn bà Martin – Tôi nói vào điện thoại – Tôi sẽ không để bà phải thất vọng đâu!
        Tôi lôi ngay  từ 2 đôla trong túi ra.
        - Cảm ơn mẹ - Tôi nói thật to để mẹ cũng có thể nghe được – Con sẽ làm được công việc này!
        Vào khoảng khắc đó, tôi nhớ lại lần mẹ gọi riêng tôi vào phòng và nói:
         - Con rất thông minh. Nhưng nếu thất bại con đừng bỏ cuộc. Đừng sợ thất bại. Đó chỉ là cách để chúng ta nhận ra rằng phải cố gắng nhiều hơn. Con là một người rất đặc biệt, con gái ạ!
        Đã rất nhiều lần tôi nhớ đến câu nói của mẹ để cố gắng nhiều hơn, khi tin rằng hẳn mẹ đã nhìn ra một khả năng đặc biệt nào đó ở mình.
        Một năm sau đó, khi cả gia đình tôi gặp mặt nhau, tôi phát hiện ra rằng các anh chị tôi, ai cũng có một tờ 2 đôla trong ví, và hóa ra, ai cũng từng được mẹ gọi vào phòng và nói rằng họ thật đặc biệt.
         Tất cả chúng tôi cùng cười và nói rằng, chính món quà của mẹ mới thật đặc biêt. Món quà đó không đơn giản là tờ 2 đôla, mà là niềm tin mẹ đã “cài đặt” vào mỗi chúng tôi từ ngày còn nhỏ.
Eugenia Lampley

Điều mà một nhà tuyển dụng cần không chỉ có năng lực của bạn [-X mà còn là sự tự tin nữa  ;). Và nếu bạn không thực sự muốn thì bạn không bao giờ thành công đâu . :)

YOU CAN BE WHAT YOU WANT  :)>-
« Last Edit: 26 Tháng Mười Một, 2008, 03:55:33 PM by hello »

29 Tháng Mười Hai, 2008, 11:07:17 AM
Reply #77
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
Cho những ngày mùa đông se lạnh nơi phố phường Hà thành đông đúc chợt bắt gặp một tia nắng le lói, yếu ớt… và chợt nhớ về những ngày nắng trên đất Sài Gòn.
Nhớ !!!  :x


Gió mùa Hà Nội nhớ nắng rộm phương Nam

Tôi được đến thành phố Hồ Chí Minh không nhiều lần. Mỗi lần là một chuyến đi nhiều cảm xúc, nhiều khám phá mới. Thế nhưng, nếu có điều gì làm tôi nhớ nhất thì chắc chắn đó sẽ là nắng, nắng chan màu rộn rã Sài Gòn.
Nắng Sài Gòn có màu, màu vàng ngả ánh mật long lanh. Nắng Sài Gòn không gắt như nắng Hà Nội mùa hè, nắng trẻ quá, nắng rộm quá. Nắng hiền mà tươi tắn. Nắng vui vẻ, nhanh nhẹn, như người Sài Gòn năng động quá vậy!
Nắng Sài Gòn gặp sắc màu ấm của Nhà thờ Đức Bà, hưng hửng màu gạch trầm ấm. Nắng gặp cái xanh mát rượi của công viên Tao Đàn của góc Hàn Thuyên, nắng trở nên dịu dàng đến khó tả.
Nắng Sài Gòn có hương. Hương của nắng là hương sầu riêng, hương xoài và các trái cây nhiệt đới. Hương Sài Gòn đam mê ào ạt như kéo tuột người ta về với mấy khu chợ í ới tiếng Nam Bộ đặc trưng. Nào thì xe lôi, nào thì xe kéo, nào giỏ nào thúng. Chợ ồn ã, chợ lựng mùi trái cây, nồng nhiệt giọng nói hồn hậu…
Nắng Sài Gòn ôm ấp những con người trong nó, những người bước vội trên vỉa hè hay un g dung ngồi trong các quán hang, xe đẩy nhỏ xíu. Nắng Sài Gòn dệt óng ánh trên áo dài của các bạn nữ sinh Bùi Thị Xuân, Nguyễn Thị Minh Khai hay Lê Hồng Phong. Vi vút, những tà áo dài đưa nắng qua từng cơn phố, rộn rã thêm bằng những tiếng cười.
Mỗi lần nhớ Sài Gòn là nhớ nắng. Yêu nắng phương Nam để biết yêu hơn đât nước trải dài, mà mỗi mảnh đất là một niềm yêu thương bất tận.
 :x
                                                                                                    Kim Sa
                                                                                              (Hoa Học Trò 781)

19 Tháng Một, 2009, 05:50:35 PM
Reply #78
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
Đôi khi cuộc sống đặt ta vào những hoàn cảnh trớ trêu, nhưng đôi khi nó lại giúp ta hiểu ra nhiều điều…
 
Mỗi khoảnh khắc đều là quý giá

Năm 16 tuổi, tôi bỗng thấy ở cổ mình có mấy cục hạch rất cứng, to cỡ ngón tay cái. Đầu tiên tôi mặc kệ, nghĩ rằng nổi hạch là chuyện thường tình như trứng cá ấy àm, tự đến tự đi. Nhưng mãi mà chúng vẫn nằm nguyên ở đó.
Cuối cùng tôi đành nói cho mẹ biết. Mẹ lo đến thất thần khi kiểm tra mấy cục hạch của tôi, và lập tức “rinh” tôi tới bệnh viện. Có lẽ có điều gì đo không ổn. Và một ý nghĩ xuất hiện trong đầu tôi, nổ tung như một quả bom. Ung thư! Thật là một từ kinh dị. Lập tức tôi thấy mệt rũ, thậm chí muốn ọe.
Tôi nằm trên giường bệnh mà run cầm cập vì sợ. Tôi đang phải truyền dịch. Một chị y tá vào phòng và nói sẽ lấy một ít máu để xét nghiệm. Mất gần 10 phút, vì họ còn dính một cái ống vào chiếc kim lấy máu cắm vào tay tôi. Như thế nghĩa là họ có thể lấy thêm máu lần nữa. Mẹ ngồi cạnh tôi, im lặng và không nhúc nhích đến cả tiếng đồng hồ long mày nhíu lại. Trông mẹ già đi phải đến 5 tuổi.
Rồi tôi nhìn lại cuộc đời mới kéo dài 16 năm của mình và lập tức… hối hận. Mà lại toàn hối hận về những lần buồn bực vì mấy chuyện không đâu.
Chị y tá lại vào phòng và chích them ít máu của tôi. Lần này tôi không thấy đau, chỉ lo lắng.
Chị ấy đi khỏi, tôi tiếp tục hối hận. Hồi lớp 6, tôi rất hay khóc vì thấy các bạn gái cùng lớp bắt đầu mặc được áo lót, còn tôi thì chẳng có ngực để mà mặc. Thế mà cũng khóc!
Năm lớp 7, tôi lại khóc vì bị loại khỏi đội tuyển Toán của trường. Tôi rên rỉ ba ngày trời và cho rằng mình quá ngốc nghếch. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy chính việc khóc lóc đó mới là ngốc nghếch và lãng phí thời gian.
Rồi tôi hối hận rằng mình đã từ chối khi luc bạn rủ tham gia câu lạc bộ cổ vũ. Tôi còn hối hận về chuyện đã vò lá thư “tỏ tình” của một cậu bạn trong lớp và ném nó đi trước mặt cậu ấy, giá như tôi từ chối bằng cách nào đó tế nhị và dễ thương hơn một tí, để ccauaj ấy không quá bị tổn thương. Tôi cũng hối hận vì chưa bao giờ đủ kiên nhẫn để học hết khóa học tiếng Tây Ban Nha, cứ học rồi bỏ suốt từ hồi lớp 5. Nghĩ lại những lần trêu chọc, khiêu khích các bạn, tôi tự thấy mình thật tầm thường và hời hợt.
Lúc đó, một anh y tá vào phòng và bảo tôi ngồi lên xe đấy rồi đẩy tôi sang phòng khác để chụp X-quang. Dù lo lắng, nhưng tôi bỗng thấy mỉn cười vì anh ấy…quá dễ thương! Ôi, ước gì mình không bị ung thư, mình sẽ sống tử tế hơn gấp 1000 lần.
Tôi ở trong bệnh viện hang giờ liền. Cuối cùng chị y tá lần trước lại vào, tháo túi truyền dịch và cái ống ở tay tôi ra. Tôi tới phòng bác sĩ cùng mẹ tôi, lúc này mẹ đang run bắn như thể sắp ngất đến nơi. Tôi tưởng tượng đến lúc bác sĩ sẽ nói: “Xin lỗi Cathy, chúng tôi chẩn đoán rằng cháu bị ung thư”. Đến lúc ấy thì chính tôi sẽ ngất.
Thế nhưng bác sĩ lại nói: “Các xét nghiệm máu cho thấy cháu không bị bệnh gì nghiêm trọng như ung thư hay bạch cầu…Có thể cháu chỉ bị viêm nhiễm nào đó khiến cơ thể nổi hạch.” Tôi thở phào nhẹ nhõm và cười toét.
Thật kỳ lạ, một lần vào việc khám bệnh đã thay đổi hẳn cách tôi nhìn cuộc sống. Tôi bắt đầu để ý và yêu thích cả những điều nhỏ bé, bình thường, hay “đương nhiên” trong cuốc sống, như những cơn mưa mát mẻ, như Mặt trời ấm áp. Tôi đã chơi bong rổ, dù mắt phải đeo kính. Tôi cười nhiều hơn, dù là với một người bạn cùng trường mà tôi chưa bao giờ nói chuyện.
Mỗi khoảnh khắc trong cuộc sống đều là quý giá, biết vậy để sống cho đáng sống, để không bao giờ là hối tiếc.
                                                                    Cathleen M.
                                                             Thực Hân (dịch)
                                                   Trích “Xin chào cuộc sống một lần nữa”

15 Tháng Hai, 2009, 03:33:39 PM
Reply #79
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
Đường về nhà luôn tuyệt vời!

Có lần Steve Reinhard, nghị sỹ hạ viện tiểu bang Ohio Hoa Kỳ, đã kể chuyện về một cô gái nhỏ. Con đường nhanh nhất từ trường trở về nhà cô bé là con đường ngang qua nghĩa trang thị trấn. Đối với cô đó là khoảng thời gian thú vị nhất trong ngày. Cô bé yêu cái cảm giác được thấy gió lùa trong tóc và lắng nghe bày chim hót. Thỉnh thoảng cô ngả mình xuống bãi cỏ mềm xanh mướt, ngắm nhìn đám mây trên trời và tưởng tượng ra hình các thiên thần đang bay lượn. Cũng có khi, cô bé thích quỳ dưới bia đá những nấm mộ và đọc to những cái tên được khắc trên đó.
Các bạn của cô bé hỏi “Sao cậu lại đi qua nghĩa trang? Cậu không sợ ư?”
Cô bé đã trả lời rằng: “Sao phải sợ? Đó là đường về nhà cơ mà.”
Mọi cuộc hành trình, dù gian khổ, khó nhọc đến đâu, dù ai đó đồng hành hay bạn chỉ có một mình thì cái đích – điểm đến cuối cùng mới là điều quan trọng nhất. Nếu cái đích đó là Nhà – nơi bình yên và hạnh phúc nhất, nơi tràn ngập niềm vui và tiếng cười, vậy bạn ngại gì mà không vượt qua nỗi sợ hãi?
                                                                                                     Unknow
                                                                                              Hương Giang (dịch)

Dành tặng câu chuyện này cho những ai đang đứng trước một cuộc thi lớn ( thi Đại học chẳng hạn ;) ), hãy luôn tự tin, nhắm chính xác đến cái đích mà bạn đã chọn sẵn bởi “Mọi cuộc hành trình, dù gian khổ, khó nhọc đến đâu (dù rằng còn rất nhiều chướng ngại vật trước mắt, và thời gian để đến được đích có thể lâu hơn bạn nghĩ), dù ai đó đồng hành hay bạn chỉ có một mình thì cái đích – điểm đến cuối cùng mới là điều quan trọng nhất.” Và hãy luôn nhớ rằng “You can be what you want” :D

Dành tặng cho những ai đang ở xa NHÀ. Đi càng xa, càng lâu thì mình mới nhận ra rằng “Nhà – nơi bình yên và hạnh phúc nhất, nơi tràn ngập niềm vui và tiếng cười”

Dành tặng 4r mình vì càng ở đây lâu mới thấm thía “Chúng ta là một gia đình”

06 Tháng Tư, 2009, 05:14:44 PM
Reply #80
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 2
  • Điểm bài viết: 0
                                           Màu trắng hay màu đen
 Hồi tôi còn học tiểu học, tôi đã có lần cự cãi kịch liệt với một bạn học cùng lớp.Tôi đã quên mất cãi nhau về chuyện gì rồi nhưng tôi không bao giờ quên được bài học mà tôi học được ngày ấy.
 Lúc ấy tôi tin chắc là mìn đúng còn bạn mình sai - và dĩ nhiên bạn tôi cũng tin là bạn ấy đúng còn tôi sai.Cô giáo đã dạy chúng tôi một bài học quan trọng.
 Cô cho chúng tôi lên đứng trước lớp, để bạn ấy đứng một bên bàn cô và tôi đứng bên kia. Giữa bàn cô để một vật tròn to. Tôi thấy rõ ràng vật ấy màu đen. Cô hỏi thì bạn ấy lại trả lời là "trắng".
 Tôi không thể nào tin được bạn ấy có thể bảo là "trắng" trong khi rõ mười mươi la "đen"! Thế là một cuộc võ mồm lại nổ ra giữa bạn tôi và tôi, về màu sắc của vật để trên bàn cô.
 Cô giáo bèn bảo chúng tôi đổi chỗ cho nhau rồi hỏi bây giờ chúng tôi thấy màu gì. Thì ra vật ấy có hai mặt với hai màu khác nhau. Vì vậy khi tôi đổi sang đứng chỗ của bạn ấy đứng lúc trước thì thấy vật ấy có màu "trắng" đúng như bạn ầy nói. Còn bạn ấy sau khi đổi sang chỗ tôi cũng thấy màu "đen" như tôi.
 Bạn thấy đấy, ngày ấy cô giáo tôi đã dạy tôi một bài học rất quan trọng:mình phải đứng trong đôi giày của người kia và nhìn vào sự việc bằng đôi mắt của người ấy thì mới có thể thật sự hiểu được quan điểm của họ.

20 Tháng Tư, 2009, 10:04:26 PM
Reply #81
  • OLYMPIAN
  • **
  • Posts: 120
  • Điểm bài viết: 15
Một câu chuyện rất ngắn, tớ đã đọc từ lâu,tiếng anh, nhưng giờ vẫn còn bị ấn tượng, nên nhớ mang máng post lên đây ^^.
Tôi biết...
Trên một chiến trườhg, một người lính xông vào trận địa và mang người bạn bị thương ra.
Chỉ huy của anh ta hét lên "Không có tác dụng gì đâu! Anh ta đã chết!"
Người lính vẫn quả cảm xông vào giữa lửa đạn, và đem bạn mình quay về.
Nhìn thấy thi thể của người đã hi sinh, chỉ huy nói:
-Tôi đã bảo rồi mà, đó là một việc làm vô nghĩa, không đáng! anh ta đã chết rồi!
-Không, thưa chỉ huy, việc này thực sự có ý nghĩa. Khi tôi đến, bạn tôi đã nhìn tôi mỉm cười, và nói những lời cuối cũng "TÔI BIẾT ANH SẼ TỚI"
(UNKNOW)
Jainie (dịch)

29 Tháng Tư, 2009, 11:38:34 PM
Reply #82
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 326
  • Điểm bài viết: 16
  • Sum vầy.
    • My Blog
Đây là bài viết của Phú Bình đăng trên báo Hoa Học Trò  :), bài viết gây ấn tượng mạnh với tớ! Share với mọi người!  :D


Dù rất thích câu chuyện lãng mạn Cây,Lá và Gió nhưng tôi chẳng bao giờ nghĩ mình là Lá!

Bởi là Lá,hoặc sẽ phải bám níu vào Cây hoặc sẽ phải nương mình vào Gió.

Dù là có thể được lựa chọn,nhưng vẫn là sự lựa chọn giữa những phương án phụ thuộc khác nhau.Không như thế này thì là thế kia.Mà cuộc sống đâu có nghèo nàn những phương án lựa chọn như vậy?!

Dù có là con gái tôi cũng không bao giờ nghĩ mình là một cái xương sườn của một ai đó,sinh ra để thuộc về ai đó,không có đời sống riêng,giống như một số mệnh đã định trước,nhẫn nại tuân theo,sợ hãi một cuộc sống độc lập,nhiều biến động.Tôi tin rằng,trước hết,tôi thuộc về chính mình.

Tôi phải phải tự chịu trách nhiệm về việc tôi hạnh phúc hay bất hạnh,thất bại hay thành đạt,không thể đổ lỗi cho hoàn cảnh,cho cha mẹ hay số phận...

Tôi có thể khóc.

Nhưng không bao giờ thất vọng nếu sau khi khóc Bụt không hiện lên,cũng không có bà tiên nào xuât hiện.Sau nước mắt vẫn chỉ có tôi một mình đối diện với vấn đề của mình thôi.
Tôi biết,nếu tôi không lên tiếng,không hành động,thì cũng sẽ không có ai lên tiếng hay hành động thay mình.

Sống lành mạnh và trong sáng,nhưng tôi không nghĩ rằng những định chế về con trai phải thế này,con gái phải thế kia,là điều mình phải nhất nhất tuân theo!
Cái quan trọng là tình yêu chín chắn mai này tôi tìm thấy khi đã trưởng thành,hài lòng,chủ động,hạnh phúc,cảm thấy được tôn trọng,bình đẳng.Tôi nghĩ rằng giá trị của một cô gái từ lâu đã vượt qua những định chế không còn phù hợp.

Đứng trước mỗi kì thi tôi đều hạ quyết tâm.Nhưng tôi không bao giờ cho rằng kì thi nào là "kì thi sinh tử",hay "kì thi quyết định".

Bởi như vậy có cảm giác rằng,qua được kì thi là sống không qua được kì thi là chết.Và thực sự là đã có những sĩ tử chọn cho mình cái chết khi biết mình thi trượt.Một kì thi cũng không thể quyết định được điều gì,điều quyết định là chúng ta,dù đỗ,dù trượt,sẽ làm gì sau đó!

Tôi luôn cố gắng hết khả năng của mình nhưng tôi không bao giờ bắt mình thi đỗ tất cả các kì thi,phải vào Đại học,phải vào làm ở đâu đó,phải trở thành một ai đó,phải sở hữu những thứ tài sản nào đó,phải sống những khuôn mẫu hạnh phúc và thành đạt đã không còn phù hợp với một thế giới ngày càng nhiều cơ hội,ngày càng có nhiều cách để hạnh phúc theo cách của mình...

Tôi rất giàu trí tưởng tượng khi nghĩ về tương lai của mình,vượt ra khỏi mọi khuôn mẫu có sẵn,giữ mình linh hoạt để đón nhận mọi tình huống,mọi đổi thay,đón nhận cả những cơ hội đến bất ngờ,có khi là ngay sau một thất bại.Bởi tôi không tin vào định mệnh!

Chẳng có gì được định trước,tất cả là do chúng ta tạo dựng,hoặc có ý thức hoặc vô thức.Bởi vậy tôi sẽ sống thật ý thức để nắm giữ cuộc đời mình,trở thành ai mà tôi muốn trở thành.

Tôi là một cô gái 9x

10 Tháng Năm, 2009, 11:42:28 PM
Reply #83
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
Dành tặng cho những đứa con nhân ngày của mẹ

Cái nút áo
 

Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi. Nước lạnh làm tôi tỉnh người. Nhìn đồng hồ đã hơn 4h sáng.

Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy nghĩ về một ngày đã qua. Nhưng chương trình lại bật lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói: "Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M". Tôi chỉnh chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mỉm cười khi thấy lúc đó mình trẻ con hết sức.

Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng. Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem.

"Anh thân mến!

Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.

Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hoà không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể.

Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9h tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.

Em xin phép được tặng cho anh cái đồng hồ với lời nhắn: "Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được".

Và một cái nút áo với lời nhắn chân tình: "Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút!". Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc anh luôn vui vẻ và thành đạt".

Tôi cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây:

Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết.

Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.

Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện SEAGames...

Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?

Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3...

Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2h rồi mà phòng nó vắng tanh

Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền.

Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa.

Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb.

Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa.

Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ.

Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa đôi giày cả tuần chưa chịu đánh!

Em thấy anh chuyên làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.

Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao...

***************

Có bao giờ các bạn nghĩ rằng mình đã thật sự quan tâm đến ai đó chưa?

Có bao giờ các bạn đã quan tâm đến những chuyện dù chỉ là nhỏ nhặt?

Có bao giờ các bạn tự đặt mình vào hoàn cảnh của người khác?

Hi vọng qua câu chuyện này tôi và các bạn có thể tìm lại được những bài học về sự quan tâm mà các bạn đã lỡ đánh mất.

Hãy dành những lời chúc tốt đẹp nhất cho những người người mẹ, người cha, những người luôn ở bên các bạn, luôn hướng sự quan tâm về phía các bạn mà không cần đòi hỏi điều đó từ các bạn!

Sưu tầm từ net
« Last Edit: 15 Tháng Sáu, 2009, 11:51:25 AM by hello »

10 Tháng Năm, 2009, 11:48:51 PM
Reply #84
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
Dành tặng cho những ai đã, đang và sẽ đi tình nguyện.  :x
Đi để hiểu "cho đi là nhận lại", nhận lại rất nhiều đấy bạn ạ.  ;)
Và dành cho một mùa hè không xa của mình. Cố gắng... Chờ đợi... Hi vọng...

Tớ, mùa tình nguyện và...


Tự nhiên nổi hứng muốn lang thang ngắm Hà Nội. Thấy hè về trên khắp phố phường, mọi nẻo đường.

Hè êm đềm trong sắc tím của những cánh bằng lăng. Hè râm ran trong tiếng ve giục giã...Hè về. 1 mùa tình nguyện nữa lại về. Đường phố Hà Nội như rộn ràng hơn bởi sắc xanh của những chiếc áo tình nguyện, bởi nhiệt huyết thanh niên, bởi trái tim tuổi trẻ...Mùa tình nguyện này nhớ mùa tình nguyện trước...

Con bé năm nhất đầy bỡ ngỡ và lạ lẫm với cuộc sống sinh viên, với giảng đường đại học - năm trước còn lò dò bước vào phòng phỏng vấn tình nguyện trước những con mắt ngạc nhiên của các anh chị khoá trên - giờ đã chín chắn hơn nhiều. Không còn bỡ ngỡ. Không còn lạ lẫm. Tự tin hơn. Năng động hơn. Lạc quan hơn...

Hè. Nhìn những chiếc áo xanh tình nguyện. Nhớ dịp này năm ngoái...

* Nhớ hôm đầu tiên cả đội gặp nhau. Ai cũng lạ. Hôm cuối cùng về Hà Nội. Mọi người chia tay, quyến luyến nhau, hẹn gặp lại trong 1 ngày gần nhất. 20 ngày tình nguyện, mọi người đã trở thành người thân.

* Nhớ hôm đầu tiên lên bản. Cái "cục sắt" ì ạch chở 27 con người leo lên núi. Đường trơn như bôi mỡ. Không thể tưởng tượng mình đã đi trên 1 đoạn đường như thế, trên 1 cái "cục sắt" như thế! Nghĩ gì khi chỉ cần đứng ở cuối xe, nhón chân là bước xuống đường, và từ vị trí đó, chỉ cần 1 chút nữa thôi là rơi xuống vực? 1 bên là vách núi đá dựng đứng. 1 bên là vực sâu thăm thẳm. Nghĩ gì khi hành quân gần 10km đường núi lầy lội vì mưa lũ? Nghĩ gì khi 10h đêm cả đội lên đến nơi, mà vẫn chưa thấy mấy anh lên, vừa mệt vừa lo vừa sợ?

* Nhớ. Nhớ thật nhiều. Nhớ đội làm đường. Nhớ đội nhà bếp. Nhớ món lạc rang của chị Thuỷ, món thịt kho tàu của chị Nga, và cả món canh lá sắn của anh Quy nữa...Nhớ đội giặt đồ. Nhớ các thầy cô giáo trẻ trong những giờ lên lớp mà học trò phải bò ra sàn vì không có trường lớp, bàn ghế. Nhớ những buổi liên hoan văn nghệ. Những bài hát tình nguyện. Những bài hát mà "chỉ tụi sinh viên mình mới biết". Những buổi biểu diễn thời trang với những người mẫu cùng sân khấu "hoành tráng như trên sàn diễn chuyên nghiệp".

* Nhớ... Những buổi sinh hoạt thật ấm cúng! Buổi sinh nhật đội thật bất ngờ và nhiều tiếng cười của các anh dành cho tụi con gái! Buổi "đáp lễ" thật đáng nhớ, nhiều cảm xúc: có tiếng cười và có cả nước mắt, những phút lặng đi vì xúc động, những phút "bùng nổ" vì những trận cười...

* Nhớ...

* Nhớ...

Nhớ. Nhớ nhiều lắm mùa tình nguyện trước. Nhiều kỉ niệm. Nhiều cảm xúc...Mùa tình nguyện này nhớ mùa tình nguyện trước! Hè 2007. Mình đã có 1 khoảng thời gian thật ý nghĩa trên bản Kun, bản Nà Nong của người Thái ở Sơn La. Thấy lòng mình ấm lạ! Hè 2008. Chào 1 mùa tình nguyện mới với những gương mặt mới, chắc chắn sẽ có những cảm xúc mới...Mình sẽ lại có 1 mùa hè đầy ý nghĩa nữa. Thấy vui vì lại được cống hiến sức trẻ của mình, giúp đỡ đồng bào mình...


(Mực Tím)

16 Tháng Mười, 2009, 10:26:25 PM
Reply #85
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
Có người nói tình yêu làm người ta tốt đẹp hơn. Không chắc phát biểu này chính xác đến mức nào, nhưng quả thật để nói được 3 từ I love you đúng nghĩa đòi hỏi hai phẩm chất đáng quý: dũng cảm và chân thành. Với Carrie trong “Sex and the city”, khi quyết định nói I love you trước nghĩa là chủ động từ bỏ áo giáp bảo vệ, hoặc anh ấy phải nói ILY trở lại, hoặc cô sẽ phải chia tay. Đó là lý do người ta đắn đo, ngập ngừng rất lâu trước khi quyết định nói yêu người bạn thân, vì sợ mất đi tình bạn. Vì I love you không thuộc loại lời nói gió bay, vì sau đó là bắt đầu một giai đoạn khác của mối quan hệ, không thể xí xoá, xem như chưa từng nói ra.

Rằng nói I love you đòi hỏi trách nhiệm với lời nói và cảm xúc của mình, đừng nói yêu khi chưa thực sự yêu và dám chấp nhận mọi rủi ro mà tình yêu đó có thể đem lại. Nói I Love you một cách đúng đắn không bảo đảm một kết cục hanh phúc mãi mãi về sau, nhưng ít nhất, nó mang lại sự thanh thản và tự hào vì đã thành thật, nghiêm túc với người mình yêu quý. Và trước đó nữa, là vì đã đủ can đảm để thành thật vói chính mình.

Cóp nhặt được cái này từ báo 2! thấy hay hay...

05 Tháng Mười Một, 2009, 06:52:21 AM
Reply #86
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 3
  • Điểm bài viết: 0
Ly và nước


Ly nói: "Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!"

Chủ hỏi: "Được, cho ngươi nước rồi, ngươi sẽ không cô quạnh nữa phải không?"

Ly đáp: "Chắc vậy!"

Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly.

Nước rất nóng, Ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rụng rời, tưởng như sắp tan chảy đến nơi. Ly nghĩ, đây chắc là sức mạnh của tình yêu.

Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ly nghĩ, đây chính là mùi vị của cuộc sống.

Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi, sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ, đây chính là tư vị của sự mất mát.

Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng. Ly nghĩ, đây chính là 'an bài' của duyên phận.

Ly kêu lên: "Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa!"

Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng, ở mãi trong lòng, thật là khó chịu.

Ly dùng sức lay thật mạnh. Ly chao mình, Nước rốt cục cũng phải chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất.

Ly vỡ tan. Trước lúc chết, Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước. Lúc đó Ly mới biết, Ly yêu Nước, Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng mà, Ly không có cách nào để đưa Nước, nguyên vẹn, trở vào trong lòng được nữa.

Ly bật khóc, lệ hoà vào với Nước. Ly đang cố dùng chút sức lực cuối cùng, yêu Nước thêm lần nữa.

Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ, một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.

Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân trọng?

Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi?

21 Tháng Mười Một, 2009, 08:18:03 PM
Reply #87
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
Chà mình vừa định post lên cho mọi người nghe 1 đoạn trong "Quick and Snow" thì lại có 1 bạn post đúng đoạn nội dung của nó chứ, trùng hợp đến lạ  :D
Chuyện tình nước và ly

07 Tháng Mười Hai, 2009, 11:11:52 PM
Reply #88
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 92
  • Điểm bài viết: 3
  • Vietnamese Youth
Câu chuyện cô giáo tớ tặng cả lớp trong buổi chia tay chiều nay..Tớ rất thích và muốn chia sẻ với mọi người.. :x

Ngụ ngôn bút chì

Người thợ làm bút chì nâng niu sản phẩm của mình trước khi cho nó vào hộp.

"Có 5 điều mày cần phải nhớ trước khi tao để mày bước vào thế giới hỗn độn ngoài kia - Ông nói với bút chì - Lúc nào mày cũng phải nhớ và không bao giờ được quên những điều ấy, khi đó, mày mới trở thành một cây bút chì đẹp nhất, hiểu không".


"Thứ nhất, mày luôn có thể tạo ra những thứ rất vĩ đại, nhưng chỉ khi nào mày nằm trong tay một ai đó.

Thứ hai, mày phải liên tục chịu đựng những sự gọt giũa rất đau đớn, nhưng hãy nhớ, tất cả đau đớn ấy chẳng qua là để làm cho mày đẹp hơn mà thôi.

Tiếp theo, mày phải nhớ lúc nào mày cũng có thể sửa chữa những lỗi mà mày ghi ra.

Và một điều nữa, hãy biết phần quan trọng nhất trên cơ thể của mày chính là phần ruột, phần bên trong chứ không phải là lớp vỏ ngoài.

Cuối cùng, mày, bút chì, phải để lại vết chì của mày trên bất cứ bề mặt nào mà mày được sử dụng để viết, và phải liên tục viết, bất kể chuyện khó khăn gì, được không?’’.

Cây bút chì hiểu rõ những lời người thợ nói và nó tự hứa sẽ nhớ tất cả những điều ấy, và rồi, nó vào nằm trong hộp để bước ra thế giới với những mục đích riêng mà nó đã định.

Bây giờ, hãy thử đặt chính bạn vào vị trí của cây bút chì xem. Lúc nào bạn cũng phải nhớ và không bao giờ được quên những điều này, khi đó, bạn sẽ trở thành một con người vĩ đại cho mà xem.

- Thứ nhất, bạn có thể làm nên những chuyện vĩ đại, nhưng chỉ khi nào bạn biết đặt mình vào trong vòng tay của đấng tạo hóa, hãy để cho mọi người được sử dụng những món quà mà tạo hóa ban cho bạn.

- Thứ hai, bạn sẽ phải liên tục nếm trải những đau đớn và thất bại trong cuộc sống, nhưng có trải qua ngần ấy gian khổ, bạn mới có thể mạnh mẽ hơn được!

- Cũng cần phải nhớ lúc nào bạn cũng có thể khắc phục những sai lầm trong quá khứ.

- Tiếp theo đó, bạn phải biết phần quan trọng nhất của cơ thể bạn không phải là ngoại hình mà là tấm lòng bên trong của bạn.

- Còn điều cuối cùng, trên mọi ngả đường mà bạn đi qua, bạn hãy để lại những dấu ấn riêng của bạn và trong bất cứ trường hợp nào, bạn cũng phải hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Hãy làm theo ngụ ngôn về bút chì, nó sẽ giúp cho bạn cảm thấy bạn đúng là một con người đặc biệt và chỉ có bạn mới có thể hoàn thành được những trách nhiệm mà ngay từ khi sinh ra, bạn đã được giao phó.

Đừng bao giờ để mình bi quan và cũng đừng bao giờ cho rằng cuộc đời bạn thật tầm thường và rằng bạn không thể thay đổi bất cứ thứ gì cả!

11 Tháng Mười Hai, 2009, 09:24:55 PM
Reply #89
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 4
  • Điểm bài viết: -1
Cuộc sống cũng giống như 1 ly café. Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc tách café lên…nhấp 1 ngụm…và chợt nhận ra rằng ly cafe chưa có đường. Rồi bởi vì ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó và uống ly café đắng. Khi ly café đã cạn, bạn mới phát hiện ra rằng đường đã không tan ra và dính ở đáy ly…Chúng ta mất quá nhiều thời gian để băn khoăn tại sao cuộc đời lại quá ảm đạm, nhạt nhẽo…, và tốn rất nhiều thời gian đi tìm kiếm sự ngọt ngào trong khi ta chỉ cần khuấy lên. nhận được tin nhắn này….thì hãy cười đi nhé! Vì ít nhất đâu đó quanh đây…có một người luôn mong bạn hphúc ^^!