Please login or register.

Login with username, password and session length

Author Topic: Trà sữa cho tâm hồn ;)  (Read 100864 times)

10 Tháng Tư, 2007, 04:15:47 PM
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
 Có thể bạn sẽ hỏi ngay khi nhìn thấy cái tên này, bởi nó rất quen. Đúng thế bạn ạ, nó đã qua quen với bạn nếu bạn là một fan của báo H2T. Tại topic này tôi sẽ post lên những câu chuyện hay và ý nghĩa (theo tôi nghĩ) mà tôi đọc được trên báo H2T hay ở một trang web nào đó. Các bạn cùng post lên nhưng nhớ ghi rõ nguồn nhé. Cảm ơn bạn đã đọc topic này. :x 

Tớ làm 1 cái list để người mới vào tiện theo dõi, đồng thời để mọi người post bài khỏi trùng
   - 01 - Trang 1
          1. 5 miếng mút     
          2. từ internet
          3. Cái bát của người vô gia cư
          4. Cái đuôi hạnh phúc
          5. Những điều tôi học từ cuộc sống
          6. Con đã làm mẹ khóc !
          7. Điều gì là quan trọng ?
          8. Giấc mơ kỳ lạ
          9. Yêu thương như trồng 1 cây cà chua
          10. Bước đi để nghĩ về Tổ quốc
          11. Chiếc đồng hồ cát màu xanh
          12. Tạo nên một người cha
   - 02 - Trang 2
          13. Hồ nước
          14. Đi du học
          15. Tôi sẽ ngừng than vãn
          16. Tiếng vọng từ rừng sâu
          17. Bạn
          18. Giới thiệu sách “Quà tặng diệu kì” (The present)
          19. Tất nhiên
          20. Tôi không thể
          21. Không bao giờ bỏ cuộc
          22. Những điều mẹ ước cho con
          23. Bệnh sởi
          24. Bộ váy tiểu thư
          25. Cái ôm
          26. Con nuôi có nghĩa là gì?
          27. Vỏ hộp sữa chua
   - 03 - Trang 3
          28. Sức mạnh của người đàn ông
          29. Tại sao chúng ta cần một người bạn…
          30. Một số truyện ngắn :
                  - 1. Bàn Tay
                  - 2. Khóc
                  - 3. Đánh Đổi
                  - 4. Tro Ấm
                  - 5. Mẹ tôi
                  - 6. Ghe hoa
                  - 7. Cổng trường
                  - 8. Em ác lắm!
                  - 9. Anh yêu em vì anh ghét em
                  - 10. Một buổi sáng
                  - 11. Lòng tin
                  - 12. Mùa vải thiều
                  - 13. Người tốt, người xấu
                  - 14. Tiền cứu trợ
                  - 15. Anh Hai
         31. Tình yêu là trách nhiệm
         32. Hương Tổ quốc
         33. Yêu tổ quốc, yêu đồng bào, từ nhận thức đến hành động
         34. Mỗi cái tên là một nốt nhạc ca vui...
         35. Lá thư tình dễ thương
         36. Hạnh phúc không phải là điểm đến
         37. thơ
         38. Hạnh phúc ở nơi ta
         39. Tình yêu và đôi cánh
   - 04 - Trang 4
         40. Giá như
         41. không tên
         42. Trước khi to tiếng...
         43. Ông nội...
         44. Cơn gió lạ!
         45. Ngày tháng trôi theo mùa lá rơi…
         46. không tên
         47. Cuộc Sống
   - 05 - Trang 5
         48. Những chú chim gác mái!
         49. Giữ lấy những ước mơ của bạn!
         50. Cô đơn và thất vọng
         51. Để xem chuyện gì sẽ xảy ra
         52. Trò chuyện về “Cô bé Lọ Lem”
         53. Giao điểm mùa thu
         54. Niềm hạnh phúc giản đơn
         55. Những dấu gạch nối từ quá khứ
         56. Danh sách đặc biệt dành cho những người đặc biệt
         57. Đại bàng và gà
         58. Đích đến
         59. linh tinh
         60. Ly cà phê nhạt màu
   - 06 - Trang 6
         61. Khi mỗi người là một chú heo nhựa hồng
         62. Thêm một chút may mắn
         63. Gió mùa Hà Nội nhớ nắng rộm phương Nam
         64. Mỗi khoảnh khắc đều là quý giá
         65. Đường về nhà luôn tuyệt vời!
         66. Màu trắng hay màu đen
         67. unknown
         68. unknown
         69. Cái nút áo
         70. Tớ, mùa tình nguyện và...
         71.Ly và nước
         72.Ngụ ngôn bút chì
   - 07 - Trang 7
         73.Bởi ta là con người...
         74.Lòng người ta là giấy, chứ không phải vàng đá
         75. Trích dẫn từ "Tôi 20+" - Nick D
         76. Like a star - Nick D
         77. unknown
         78. Bạn phải tin đã! - Thục Hân (Dịch)
         79. Đơn giản chỉ là hạnh phúc - Phạm Lữ Ân
         80. Cái kén bướm (sách: Quà tặng cuộc sống)
         81. Như chờ tình đến rồi hãy yêu - Phạm Lữ Ân
         82. Bản giao mùa khôgn tên  (Nguồn : báo trà sữa cho tâm hồn số 54)
         83. Kỷ niệm khăn giấy - Jeanette Broderick (Thục Hân dịch)
         84. Nỗi sợ rừng - Bá Anh
         85. Và nụ cười sẽ hong khô chúng
         86. Ta sẽ làm chi đời ta?
   - 08 - Trang 8
         87. Hạnh phúc ở dưới chân
         88. Vòng tròn an toàn
         89. Em đến lớp cùng ai

thời gian qua mọi người đã góp sức rất nhiều cho topic này. Thanks mọi người nhiều nha  :x
« Last Edit: 14 Tháng Mười Một, 2010, 05:17:23 PM by dok »

10 Tháng Tư, 2007, 04:37:48 PM
Reply #1
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
                       
                                               5 miếng mút         

         Có 5 miếng mút cùng nằm trên giá bếp. Có 4 người trong gia đình đó dùng 4 miếng để lau những thứ khác nhau ở những nơi khác nhau trong nhà. Nhưng tất cả những miếng mút trông giống y như nhau. Bạn tò mò muốn biết ai đó dùng miếng mút nào để lau cái gì, và miếng mút nào chưa dùng. Và tất nhiên, nếu chỉ nhìn thôi thì bạn không thể biết được. Bạn sẽ làm gì bây giờ ?
          Rất đơn giản: bạn vắt từng miếng mút xem sao.
          Miếng mút đầu tiên, bạn thấy có Coca chảy ra -> ai đó đã lau nước Coca bị đổ trên bàn.
          Miếng thứ hai, bạn thấy có bọt xà phòng -> ai đó đã lau bồn tắm.
          Miếng thứ ba, có dầu xe chảy ra -> ai đó đã lau rửa xe máy.
          Miếng thứ tư, có nước đục -> ai đó đã lau sàn nhà.
          Và miếng còn lại miếng mút chưa dùng. Nếu bạn đặt cả 5 miếng mút vào chỗ cũ, trông chúng lại y như nhau. Con người cũng như vậy. Bình thường, có thể ai cũng giống ai, vẹn toàn và dễ chịu. Nhưng khi gặp khó khăn - khi cuộc sống "vắt" chúng ta - thì những phản ứng sẽ khác nhau : thù hận, cáu giận, buồn nản ...
          Cũng như những miếng mút, khi bị "vắt" chúng ta sẽ lộ ra những gì mà chúng ta "có". Vậy bạn thật sự có sự bình tĩnh, sáng suốt, hay vẵn đang giữ tức giận, bực bội trong lòng. 
                                                                                                                                                                                                                                GISS
                                                                                    (nguồn Hoa học trò )
« Last Edit: 06 Tháng Tám, 2008, 04:12:48 PM by hello »

24 Tháng Tư, 2007, 02:27:45 PM
Reply #2
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
      Một suy nghĩ vui, nhưng có lý: Trong cuộc sống nếu: A, B, C, D, E, F, G, H, I, J, K, L, M, N, O, P, Q, R, S, T, U, V, W, X,Y, Z tương đương với giá trị: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26 thì - Làm việc tích cực chỉ là: H+A+R+D+W+O+R+K = 8+1+18+4+23+15+18+11 = 98%. - Kiến thức vẫn chỉ là: K+N+O+W+L+E+D+G+E = 11+14+15+23+12+5+4+7+5 = 96% - Hay là may mắn ? L+U+C+K = 12+21+3+11 = 47%. Vẫn không phải! Ðể vươn đến đỉnh cao và để đạt được sự tuyệt đối (100%) trong cuộc sống, điều thật sự giúp chúng ta vươn cao hơn, xa hơn chính là thái độ. A+T+T+I+T+U+D+E = 1+20+20+9+20+21+4+5=100%.
                                                                                              (nguồn internet)
                                        *                     *                    *

      Khi bạn trao yêu thương cho một ai đó, có thể cái bạn nhận lại được từ họ chỉ là một con số 0. Nhưng chắc chắn bạn sẽ nhận lại nó đầy đủ và còn cò thể là hơn thế nữa, từ một người khác, vào một thời điểm khác. Vấn đề còn lại chỉ là thời gian. Vậy thì cứ hãy tin rằng: Đến một lúc nào đó...
                                                                                              (nguồn Hoa học trò)
« Last Edit: 24 Tháng Tư, 2007, 02:30:57 PM by hello »

24 Tháng Tư, 2007, 02:33:28 PM
Reply #3
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
                                            Cái bát của người vô gia cư

       Một thầy giáo kể cho lũ học sinh nhỏ của mình nghe câu chuyện về một người vô gia cư hằng ngày đi xin ăn bằng một chiếc bát cũ. Người vô gia cư này, cho đến tận cuối đời, vẫn rất nghéo khó trong khi đó chiếc bát của ông được đưa ra đấu giá đồ cổ và được mua với giá cao bất ngờ, vì theo các nhà khảo cổ đó là chiếc bát vô cùng quý hiếm.
       Khi học trò hỏi thầy giáo ẩn ý của chiếc bát trong câu chuyện là gì, thầy giáo đáp:
       -  Là chính các em đấy!
       Rồi thầy giải thích them:
       -  Nếu tất cả sự chú ý của các em chỉ tập trung vào những mảng kiến thức của người khác thì các em thu lượm được rất ít. Các em sẽ làm tốt hơn nhiều nếu chú ý đến chính những gì đang có và phát triển ở điều đó.
                                                                          (nguồn Hoa học trò)

24 Tháng Tư, 2007, 02:42:50 PM
Reply #4
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
                                                 Cái đuôi hạnh phúc

        Một lần, có một chú mèo nhỏ cứ đuổi theo cái đuôi của mình. Chú mèo cứ đuổi mãi, đuổi mãi, và tất nhiên, không thể túm được cái đuôi. Một bác mèo già hơn đi qua, đứng nhìn một lúc rồi hỏi: “Này, mèo con, sao lại cứ đuổi theo cái đuôi của mình thế?”.
       Mèo con đáp: “Cháu nghe nói là có hạnh phúc ở trong cái đuôi, cháu cần phải bắt được nó”.
       Bác mèo già đứng nhìn một lúc nữa, rồi nói:
       - Bác cũng từng đuổi theo cái đuôi của mình và cho rằng bác sẽ tìm thấy hạnh phúc ở đó. Nhưng rồi bác nhận ra rằng bác không cần phải đuổi theo nó, vì bác đi đâu nó cũng tự động đi theo.
      Rồi bác mèo già đứng dậy và bỏ đi, với cái đuôi lúc lắc theo sau.
                                                                (nguồn Hoa học trò)

-> Bài học tớ rút ra được : hạnh phúc không khó tìm, nó luôn tồn tại ở xung quanh chúng ta chẳng qua là chúng ta chỉ vô tình bỏ qua hoặc là quên mất và mải đi kiếm tìm ở một nơi khác mà thôi -> tự nhiên thấy yêu gia đình và bạn bè kinh khủng (vì đó là những người đem lại hạnh phúc cho ta mà  :D
« Last Edit: 30 Tháng Sáu, 2007, 04:48:05 PM by hello »

31 Tháng Năm, 2007, 09:16:33 AM
Reply #5
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
                                  Những điều tôi học từ cuộc sống

5 tuổi : Tôi hiểu rằng không thể giấu thứ tôi thích dằng sau chiếc cốc thủy tinh.
7 tuổi : Tôi biết rằng mình rất thích cô giáo bởi vì cô đã bật khóc khi chúng tôi hát bài “Happy birthday” dành tặng cô.
9 tuổi : Tôi hiểu ra rằng khi mình vẫy tay chào người làm đồng, họ sẽ dừng công việc cà vẫy tay chào lại.
13 tuổi : Tôi học được rằng nếu tôi muốn làm mình vui lên thì tôi nên làm ai đó phì cười.
15 tuổi : Mặc dù rất khó khăn, nhưng tôi bắt đầu giấu những thứ tôi thích với bố mẹ.
24 tuổi : Tôi nhận ra rằng, im lặng bên cạnh một người bạn đang buồn còn tốt hơn tìm cách nói để an ủi người đó.
25 tuổi : Tôi học được cách lo lắng và chăm sóc cho một người khác thất khó khăn nhưng cũng thật tuyệt vời.
28 tuổi : Tôi học được cách gội đầu cho những đứa con của mình và nó là điều kì diệu nhất của cuọc sống.
39 tuổi : Tôi nhận ra rằng nếu có ai đó nói không tốt về tôi thì tôi vẫn phải tiếp tục sống cho đến khi không ai còn tin vào điều đó.
41 tuổi : Tôi biết rằng có rất nhiều người yêu mình dù họ rất khó khăn trong cách thể hiện nó.
46 tuổi : Tôi chợt nhận ra lũ cháu và ông bà của chúng là những “đồng minh tự nhiên”.
50 tuổi : Tôi học được cách trở về nhà ngay sau các chuyến công tác đơn giản vì giường ở khách sạn thường rất lạnh.
52 tuổi : Tôi bất ngờ nhận ra rằng tôi đã làm được điều mà con cái mong muốn ở tôi nhất, đó là yêu thương và chăm lo cho mẹ chúng.
59 tuổi : Cuộc sống thỉnh thoảng cũng cho ta một cơ hội thứ 2.
64 tuổi :  Một buổi sang thức dậy và nhận ra rằng chúng t không thể sống suốt cuộc đời với hai tay lúc nào cũng nắm giứ khư khư mọi thứ, bạn cần phải đem trả cuộc sống một phần nào đó.
65 tuổi : Tôi hiểu rằng chẳng cần phải cố gắng tìm kiếm hạnh phúc. Cứ làm việc và yêu thương, hạnh phúc sẽ tự tìm đến với bạn.
67 tuổi : Toi chợt nhận ra mỗi khi tôi quyết định làm một điều tốt thì nó lại là một quyết định đúng đắn.
72 tuổi : Tôi nhận ra rằng ăn bánh quy sữa với cháu mình là điều tuyệt vời nhất mỗi sang.
85 tuổi : Mỗi ngày được trò chuyện, được bắt tay một ai đấy tôi bỗng nhận ra rằng mọi người đều rất thích nắm tay, thích được ôm và được vỗ vai như những người bạn lâu ngày gặp lại.
92 tuổi : Tôi bỗng nhận ra rằng tôi đã học được rất nhiều điều từ cuộc sống.
                                               Maseo
                                           (nguồn Trà sữa mùa thu)

- No man is useless while he has a friend.
   Chẳng người nào là vô dụng khi anh ta còn có một người bạn.
« Last Edit: 15 Tháng Sáu, 2007, 09:27:12 AM by hello »

06 Tháng Sáu, 2007, 08:56:29 AM
Reply #6
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
bài viết này đã đăng trên diễn đàn nên tớ chỉ ghi liên kết thôi
http://www.olympiavn.org/forum/index.php?topic=6177.0  (đây chính là bài viét trong topic "ngày của mè ...")
to hltd : bài viết rất hay, thanks ! :D
-> bài học : chỉ thấy yêu mẹ thêm thôi :D
« Last Edit: 12 Tháng Sáu, 2007, 03:20:06 PM by hello »

12 Tháng Sáu, 2007, 02:48:27 PM
Reply #7
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
                                     Điều gì là quan trọng ?
     Chuyện xảy ra tại một trường trung học.
     Thầy giáo giơ cao một tờ giấy trắng, trên đó có một vệt đen dài và đặt câu hỏi với học sinh :
     -  Các em có thấy gì không?
     Cả phòng học vang lên câu trả lời :
     -  Đó là một vệt đen.
    Thầy giáo nhận xét :
    -  Các em trả lời không sai. Nhưng không ai nhận ra đây là một tờ giấy trắng ư?
    Và thầy kết luận :
    -  Có người thường chú tâm đến những lỗi lầm nhỏ nhặt của người khác mà quên đi những phẩm chất tốt đẹp của họ. Khi phải đánh giá một sự việc hay một con người, thầy mong các em đừng quá chú trọng vào vết đen mà hãy nhìn ra từ giấy trắng với nhiều mảng sạch mà ta có thể viết lên đó những điều có ích cho đời.
     Trong số những học sinh hiện diện hôm đó có Kofi Annan – Cựu tổng thư kí Liên Hợp Quốc. Khi được hỏi về bí quyết thành công trong sự nghiệp chính trị cũng như trong cuộc sống, ông thường kể lại bài học “Vết đen trên tờ giấy trắng” của thầy mình.
                                                                   Tuệ Nương
                                                                 (theo Internet)

(cái này tớ type lại từ cuốn “Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ” của First News, mọi người có thể tự mua về hoặc mượn xem thêm nhé (giá của nó là 20k thì phải  :D.)
-> bài học mà tớ rút ra được : đừng có nhìn vào bên ngoài mà đánh giá con người


12 Tháng Sáu, 2007, 03:06:13 PM
Reply #8
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
Tớ có một ý tưởng thế này: sau khi đọc một bài viết chắc thế nào bạn cũng rút ra được bài học gì cho mình, vì thế các bạn có thể post lên để chia sẻ với mọi người. Nhân tiện là ngoài truyện bạn có thể post cả những câu danh ngôn, câu nói mà bạn tâm đắc nhé. Mong mọi người ủng hộ tớ, thank you very much :D !
« Last Edit: 15 Tháng Sáu, 2007, 02:08:31 PM by dok »

12 Tháng Sáu, 2007, 03:16:55 PM
Reply #9
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 378
  • Điểm bài viết: 12
  • Không gì là không thể!Bước bước bước !Đi mới biết!
Thiệt tình thì bài viết mà bạn post lên rất hấp dẫn và cũng đầy ý nghĩa .
Mình mong bạn post thêm nhiều bài và thuộc nhiều thể loại nữa, cám ơn bạn đã post những bài trên.
« Last Edit: 15 Tháng Sáu, 2007, 02:08:50 PM by dok »

15 Tháng Sáu, 2007, 09:37:19 AM
Reply #10
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
Tớ rất vui khi mỗi lần lên lại thấy số người đọc topic này tăng lên. Cảm ơn mọi người đã quan tâm  :x. Rất có thể (có thể thôi nhé) là một thời gian tới tớ sẽ ít có thời gian lên mạng -> post được ít bài hơn nên lần này tớ sẽ post nhiều nhiều một chút, hi vọng các bạn vẫn tiếp tục ủng hộ topic này và nếu muốn thì các bạn tiếp tục post bài viết để cho nó phong phú ấy mà :D

                                                     Giấc  mơ  kỳ lạ

     Tôi thấy mình đang đứng trong một căn phòng rộng, với bốn bức tường chia thành những ngăn nhỏ. Trong mỗi ngăn là những tấm thẻ xếp ngay ngắn, đều tăm tắp như những hộc tủ dùng để tra cứu ở thư viện trường. Mỗi ngăn đều gắn biển tên.
     Tò mò, tôi mở một ngăn có dòng chữ : “Những người bạn trai mà tôi đã từng thích”. Nhưng khi đọc thấy những cái tên trên từng tấm thẻ, tôi điếng người. Tại sao tên của tất cả các bạn trai tôi từng thích đều có ở đây? Kể cả những người tôi chỉ thầm hâm mộ từ xa cũng có.
     Tôi vội mở một ngăn khác, đề “Gia đình tôi”, và chỉ thấy vẻn vẹn 3 tấm thẻ với những cái tên quá đỗi thân thuộc với tôi trong suốt 17 năm nay : Tên của bố, mẹ và em trai tôi.
     Tôi lờ mờ nhận ra mình đang ở đâu. Một căn phòng chứa toàn bộ hồi ức của tôi trong những mẩu giấy nhỏ, ghi lại chi tiết từng cái tên, từng hành động, từng sự kiện lớn nhỏ xảy ra với tôi trong 17 năm qua.
     Có những ngăn tủ với những cái tên rất đáng yêu, có những ngăn tủ nghe thật kì quái. Số thẻ trong mỗi ngăn rất khác nhau. Nhiều ngăn chứa nhiều thẻ hơn tôi tưởng, trong khi một số ngăn có ít thẻ hơn tôi mong đợi. Ví dụ số thẻ của ngăn “Những cuốn sách tôi đã đọc” dầy chưa tới một gang tay, trong khi thẻ “Những bài hát tôi từng nghe” kéo dài dường như vô tận.
     Dạo bước quanh căn phòng, một số ngăn mang đến cho tôi cảm giác vui vẻ, hạnh phúc với những kỉ niệm ngọt ngào thời thơ ấu. Nhưng cũng có những ngăn tủ mà tôi không đủ can đảm đọc lại. Ví dụ như ngay bên cạnh ngăn  “Những người bạn của tôi”  là ngăn “Những người bạn mà tôi từng làm tổn thương” , “Những lần làm bố mẹ buồn” , “Những việc làm trong lúc nóng giận”...
     Đã chợt có lúc tôi nghĩ “không thể để cho ai nhìn thấy mấy tấm thẻ này được. Phải huỷ chúng đi”. Nhưng những tấm thẻ này đốt không cháy, xé không rách, lấy bút xoá cũng không xong.
     Chán nản, tôi ngồi thụp xuống. Bỗng tôi thấy một ngăn tủ trên đó là dòng chữ  “Những lần tôi làm bố mẹ hạnh phúc”.Bên trong chỉ có lèo tèo vài tấm thẻ. Tôi không đủ can đảm đếm xem mình có được bao nhiêu tấm thẻ trong ngăn tủ đó và tôi bắt đầu khóc.
     Bỗng có ai đó đi vào phòng. Một thiên thần trẻ tuổi với đôi cánh trắng! Tôi bất lực nhìn vị thiên sứ mở từng hộc tủ và đọc các tấm thẻ. Chưa bao giờ tôi thâý một gương mặt nào buồn bã đến vậy, có lẽ thiên thần đã đọc đến cái ngăn tủ tồi tệ nhất.
     Thiên thần bỗng quay lại phía tôi chìa tay ra, tôi rụt rè nắm lấy bàn tay mảnh dẻ và ấm áp ấy, và đến trước từng ngăn tủ “chẳng lấy gì lám tự hào” của tôi, và cầm tay tôi viết lên đó hai chữ “ân hận” .Và các tấm thẻ cứ thế từ từ biến mất khỏi các ngăn tủ, cho đến tấm cuối cùng.
         -  Tại sao...? - Tôi ngập ngừng hỏi
         -  Ai cũng xứng đáng có một cơ hội thứ hai. Từ giờ em hãy tự viết lại những tấm thẻ mới của riêng em! - Thiên thần trẻ tuổi nhìn tôi mỉm cười và hôn lên trán tôi.
     Đó là một giấc mơ kì lạ vào đêm trước của ngày tôi tròn 17 tuổi, giấc mơ báo hiệu một “cái tôi” đã lớn, hứa rằng sẽ không sống còn vô tâm, hứa rằng sẽ học cách yêu thương và chia sẻ, để có thể tạo ra những ngăn tủ mới trong căn phòng hồi ức mang tên “Cuộc đời tôi”.


Câu chuyện này tớ copy từ máy nhà bạn tớ nhưng hình như tớ nhớ không nhầm thì nó cũng nằm ở trong báo Hoa học trò 

15 Tháng Sáu, 2007, 10:02:44 AM
Reply #11
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
                             Yêu thương như trồng 1 cây cà chua

      Dạo trước,tôi có một cây cà chua non,trồng trong cái chậu nhỏ để ở bàn làm việc.Tôi yêu quý,chăm sóc nó lắm,chẳng bao giờ quên nhiệm vụ cho cây ra đón ánh nắng buổi sớm và tưới nước đều đặn. Mỗi ngày,tôi quan sát rất kĩ cái cây của mình rồi lại vui sướng khi thấy sự sống bé xíu ấy đang vươn dậy.Có điều, cái cây lớn chậm quá mà tôi thì chỉ mong nhìn thấy nó ra quả. Một lần,nghe nói tỉa bớt lá sẽ giúp cây mau phát triển,tôi làm theo ngay lập tức. Nghĩ là “càng nhiều càng ít”,tôi cầm kéo tỉa…trụi lá của cái cây với hy vọng đẩy nhanh tiến trình.Nhìn tác phẩm của mình chẳng khác gì một cái que màu xanh, tôi không lo lắng tý nào, lại còn mơ màng đến cảnh cây cà chua yêu quý sẽ sum suê đầy những hoa và quả…Được vài ba ngày,thân cây ngả sang màu vàng,rồi dần dần khô quắt lại. Buồn và hụt hẫng,tôi không thể tin,sau những cố gắng-nỗ lực, con người ta vẫn có thể thất bại!
      Bây giờ nghĩ lại,tôi vẫn thấy buồn cười về sự ngô nghê ấy.Lúc đó, trong đầu tôi chỉ nghĩ đúng một việc: Làm thế nào để cây cà chua lớn nhanh mà đâu cần biết không có lá,cây sẽ quang hợp bằng gì? hay tìm hiểu kĩ để biết rằng việc tỉa lá chỉ phù hợp với những cái cây đã phát triển đầy đủ.Chợt nhận ra,những việc nhỏ đâu phải lúc nào cũng dễ dàng.Chăm sóc một cái cây giống như việc bạn yêu thương một ai đó vậy…
     Yêu thương bắt nguồn từ đâu? Bạn dành tình cảm cho ai đó là bởi:định mệnh,số phận hay vì có duyên…từ kiếp trước - Những “chân lí” bay bổng thế này chỉ tồn tại trong film ảnh và tiểu thuyết lãng mạn mà thôi.Tình cảm không tự nhiên xuất hiện hay huyễn hoặc định vị trong tiềm thức,nó được hình thành bằng cả một chuỗi biến chuyển nhất định của cảm xúc và được chi phối bằng những nét cá tính chủ quan biệt lập của mỗi con người. Có thể hiểu thế này,bạn không tự nhiên trồng một cái cây hay nuôi một con vật,mà phải bắt nguồn từ lí do trước đó.Chẳng hạn việc làm ấy có mối liên hệ với những kí ức đáng nhớ,nó nhắc nhở bạn về ai,về cái gì;hay lí do đơn giản là bạn rất yêu cây,yêu động vật và tìm thấy niềm vui thích,đam mê trong việc làm này.Con người khi mới sinh ra,gần như là vô thức.Chính cuộc sống và quá trình trưởng thành đã từng bước đem tới những hành trang cần thiết về tình cảm.Người đầu tiên cho bạn định nghĩa về yêu thương là bố mẹ,những người yêu thương bạn bằng thiên chức cao quý.Ta có thể thấy được sự quan tâm,chăm sóc ngay trong ánh mắt của họ.Trái tim của đứa trẻ chưa biết gọi tên cảm xúc nhưng chắc chắn là đã có những rung động,những xúc cảm đầu đời.Lớn lên,trong rất nhiều mối quan hệ,bạn lại tìm được cho mình một hoặc một vài người bạn thân,những người mà bạn tìm thấy sự chia sẻ,thấu hiểu lẫn nhau.Rồi một ngày,sau thật nhiều rung động,trái tim bạn sẽ hoà nhịp cùng với một trái tim khác,tạo thành bản hoà ca mang cái tên thật ngọt ngào-“tình yêu”…Những cột mốc trên “con đường yêu thương” của bạn cứ nhiều dần lên và có một điểm chung: đều xuất phát bằng sự chân thành,đồng cảm.
      Nhưng có bao giờ bạn nghĩ về mục đích của yêu thương?Đừng cho rằng điều đó là toan tính.Bởi vì,làm việc gì cũng cần có sự hoạch định rõ ràng.Tôi ra sức chăm sóc cây cà chua là bởi vì muốn nó lớn nhanh,ra quả…,bởi tôi mong mỏi đạt được sự thành công phía trước.Cũng như vậy,bạn yêu thương mọi người là để được yêu thương lại,để không bao giờ phải cô đơn,trống trải,để cuộc sống của bạn luôn tràn ngập hạnh phúc…Có vô vàn mục đích để trao tặng tình cảm.Điều quan trọng,yêu thương nên và phải tách khỏi những mục đích vật chất,những toan tính mưu lợi tầm thường.Bởi tình cảm con người là phạm trù thiêng liêng và dễ bị tổn thương nhất-Cần phải trân trọng,nâng niu ngay từ khi khối cầu pha lê ấy còn sáng lấp lánh,không một vết xây xước.Gọi là “mục đích của yêu thương” nhưng nó đơn giản chỉ là để người mình yêu thương được hạnh phúc, đúng không ?
       Điều quan trọng nữa là cách mà bạn yêu thương. Đôi khi,bị tình cảm chi phối quá nhiều mà con người ta không kiểm soát được tất cả hành động của mình...Yêu thương là thực sự nhưng biểu hiện của yêu thương có lúc lại chưa tích cực.Vẫn là chuyện trồng cây cà chua.Tôi có yêu nó không?Có;Tôi có chăm sóc nó không?Có.Nhưng cây cà chua của tôi vẫn chết.Vì sao vậy?Bởi vì,tôi đã dùng phương pháp không hề thích ứng-chăm sóc một cái cây còn non nớt bằng cách…tỉa lá.Tôi đã quá vội vàng suy nghĩ về kết quả mà không suy xét về thực tế.Điều đó đã gây ra kết quả thật tệ hại.Cách mà bạn yêu thương rất quan trọng,phải thực sự phù hợp với người nhận nó!Trong khi trao tặng yêu thương,nên phân biệt rõ ràng giữa quan tâm-chăm sóc và áp đặt.Không có điều gì là tuyệt đối,đừng bao giờ suy nghĩ kiểu “Điều 1:Tôi bao giờ cũng đúng. Điều 2:Nếu có gì thắc mắc mời xem lại điều 1”.Cần phải biết lắng nghe,tự điều chỉnh,hoàn thiện cách suy nghĩ của bản thân.Phiêu nhưng vẫn rất cần một chút giới hạn cảm xúc,một chút yêu thương tỉnh táo để người nhận được tình cảm ấy sẽ trân trọng và nâng niu nó chứ không phải là miễn cưỡng hay thậm chí là sợ hãi.Đó mới là đích đến cuối cùng của yêu thương!
      Bắt nguồn-Mục đích-Cách thức. Nếu xác định được và làm theo những điều đó,chắc chắn bạn sẽ có một đường đi thẳng tắp-không uốn khúc,không chướng ngại vật trong thế giới rắc rối của cảm xúc.Tôi đã không nghĩ rằng mình sẽ đủ tự tin để trồng một cái cây cà chua mới.Nhưng niềm tin vẫn luôn tồn tại trong mỗi con người,chính những suy nghĩ về câu chuyện của bản thân đã giúp tôi nhận ra rằng:
       Cuộc sống tình cảm là một cỗ máy khá phức tạp,nó sẽ đơn giản hơn rất nhiều nếu được vận hành bằng nguyên lí mang tên Yêu thương đích thực.
                                                   Nguyễn Quốc Long
                         (nguon  http://blog.360.yahoo.com/dragonfly_8x)
lần đầu tiên nhìn thấy bài này là ở báo 2!, nghe cái tên bài tớ đã muốn đọc rồi vì nó làm tớ nhớ đến bộ phim Tình cờ trong phim cũng nhắc đến cây cà chua (tomato) tớ ấn tượng vì cái tên tomato ấy đọc ngược đọc xuôi vẫn là tomato (thú vị nhỉ :D). Bài trên blog của anh ấy hơi khác so với trên báo một chút (em thì thích bài trên báo hơn nhưng vì tôn trọng tác giả em giữ nguyên)

28 Tháng Sáu, 2007, 04:23:53 PM
Reply #12
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
                                         Bước đi để nghĩ về Tổ quốc

        Bước đi để nhớ về Tổ quốc mình hơn. Cay xè với cari, kimchi để nhớ phở, ngang dạ với phomát, kem tươi để mong cá kho, bún ốc, những món ăn quen miệng; để nhớ tiếng mẹ gọi buổi sáng, nhớ mùi chè mạn bố pha, những ấm áp thân thương của gia đình.
       Bước đi để tìm thấy mối tình cảm ruột rà với những kiều bào cùng bọc trăm trứng. Khoa chân múa tay ở Campuchia, Trung Quốc để thấy nhớ tiếng Việt yêu thương. Ngủ đêm dài khách sạn, nhà trọ để nhớ chiếc giường nhỏ mà ấm áp, đêm đêm nghe hơi thở thơm thơm khi mẹ vào dẹm màn hôn lên trán.
       Bước đi để tự hào về Tổ quốc mình. Khi không thể xin được visa từ Hàn Quốc sang Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Triều Tiên, mới biết tự hào về chuyến tàu Thống Nhất từ Hà Nội chạy thẳng 36 tiếng vào thành phố Hồ Chí Minh.
       Bước đi để trân trọng Tổ quốc mình hơn. Những ngày nghỉ học ở Pháp giật mình vì nghe khủng bố ở Iraq, hay sự hãi khi nghe tin nổ súng ở Thái Lan, bước đi để thấy trân trọng bàu không khí hoà bình của Tổ quốc, để thấy bình yên mỗi buổi tới trường.
       Nhìn Nhật Bản, một đất nước ít tài nguyên, nghèo khoáng sản làm nên “Bước nhảy thần kì” để thấy xót cho những khối dầu thô nước mình chưa qua chế biến đã phải xuất khẩu, để thương cho giá xăng nhập ngoại bố mua tăng giá từng ngày.
       Bước đi để thấu hiểu những nỗi niềm tri dọc chiều dài đất nước. Để thấy những mỏ than đã cạn, những vùng biển đã vơi cá tôm, những khu rừng trơ trọi và vắng tiếng sóc nhảy chuyền cành. Bước đi để thấy nước mình không có sẵn “rừng vàng biển bạc” như ngày xưa, như trong văn trong thơ... Bước đi để thấy đất nước đang đợi mình giữ gìn và tô vàng, dát bạc.
     Bước đi là để nghĩ về Tổ quốc.
                                                                     Kim Ngân
                                                             (ĐH Ngoại ngữ, Hà Nội)

                              (nguồn Hoa học trò số 701- mới thôi mọi người có thể tự tìm đọc thêm)
Tớ cảm thấy thật sự xúc động khi đọc bài viết này và tứ đã đọc lại nó không biết bao nhiêu lần. Tự hào thay đất nước Việt Nam ta, tự hòa vì tớ là người Việt Nam

28 Tháng Sáu, 2007, 04:36:36 PM
Reply #13
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
                                     Chiếc đồng hồ cát màu xanh

     Đó là một món quà sinh nhật của mẹ. Tôi thường đặt nó trên bàn, cạnh cái đồng hồ điện tử. Đồng hồ cát không thể cho biết giờ nên rõ ràng đồng hồ điện tử vẫn là cần thiết. Nhưng đồng hồ điện tử không có tác dụng nhắc nhở về thời gian nhiều như đồng hồ cát.
      Nếu bạn không tin, hãy ngồi nhìn những con số nhảy lò cò ở mặt đồng hồ điện tử, hẳn bạn chỉ cảm thấy hơi buồn tẻ.Nhưng nếu bạn nhìn cát chảy dần xuống trong đồng hồ cát, bỗng sẽ có một cảm giác thúc giục kỳ lạ, như nhìn dòng thời gian đang chảy dần, tuột dần qua kẽ tay. Mà chảy rất nhanh.
     Vì đồng hồ cát nắm cạnh đồng hồ điện tử, nên thỉnh thoảng tôi cứ dốc đi dốc lại cát trong đó và bấm giờ. Đồng hồ cát chảy hết cát trong 75 giây. Lạ thật ,nhìn đồng hồ điện tử thì đếm mãi chẳng hết 75 giây, vậy mà cát chảy loáng một cái đã hết, mà cũng 75 giây! Những hạt cát màu xanh gợi cho tôi đến màu xanh của hi vọng, nhưng cũng cả màu “blue” - còn có nghĩa là nỗi buồn nữa. Quả thật, dù có chuyện vui hay buồn, tôi đều tìm đến chiếc đồng hồ cát. Đã có lần tôi cãi nhau với bạn vì những lí do chẳng ra sao, tôi chạy vào phòng và dốc ngược cái đồng hồ cát. Lúc này, tôi nhìn cát ở nửa trên của
đồng hồ cứ vơi dần, và cảm nhận được nỗi buồn cũng đang bớt đi khi cát chảy càng lúc càng nhanh. Và tôi chỉ có 75 giây để buồn, để giận. Khi cát màu “blue” chảy hết, tôi thấy mình bình tĩnh hơn và hiểu rằng mình nên chủ động làm lành để tình bạn lại được vui vẻ như xưa.
     Khi tôi dự định bắt tay vào một công việc mới tôi cũng lấy đồng hồ cát và dốc xuống. Nhưng những lần như thế, tôi lại nhìn nửa dưới của đồng hồ, nơi màu xanh của hi vọng ngày càng đầy lên và tôi cảm thấy mình có thêm nhiệt tình, hoặc những ý tưởng mới để hoàn thành công việc.
     75 giây là khoảng thời gian quá ngắn để bạn có thể  bắt đầu và hoàn thành một công việc.Hơn nữa, bạn cần một cái đồng hồ để biết giờ, ngày tháng và thậm chí cả máy tính cộng trừ nhân chia thì sẽ tiện ích hơn. Nhưng tôi dám chắc với bạnrằng, chúng ta cũng còn cần đến cả một chiếc đồng hồ cát để biết trân trọng hơn những khoảng thời gian thật ngắn, như 75giây. Nhất là khi 75 giây có thể làm vơi nỗi buồn và tăng hi vọng.

                                                    ___ hết ____

         Câu truyện này cũng là do tớ copy từ máy của bạn tớ nhưng chắc cũng ở trong báo Hoa học trò(vì nó cũng hay đọc báo này mà ) nếu bạn nào hay tác giả bài viết này có nhìn thấy thì xin để lại danh tính địa chỉ . Cảm ơn
Đọc xong câu chuyện này tớ cũng đã định đi mua một cái nhưng thất may mắn và tình cờ :D bạn tớ tặng tớ một cái đồng hồ ... nước màu xanh lá cây :D. Cái đồng hồ ấy chạy được khoảng 90 giây cơ nhưng dù sao tớ vẫn thích và thỉnh thoảng vẫn mang ra ngắm nó chạ.
« Last Edit: 06 Tháng Tám, 2008, 04:30:21 PM by hello »

13 Tháng Bảy, 2007, 08:50:21 AM
Reply #14
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 399
  • Điểm bài viết: 30
Đã có câu truyện về mẹ rồi thì giờ là một câu chuyện về cha nhé

Tạo nên một người cha

     Việc đầu tiên khi Chúa trời làm để tạo nên một Người Cha là dựng một cái khung thật cao. Thiên thần thấy thế liền hỏi:
        -   Nếu Người đã tạo ra những đứa trẻ thấp như vậy thì tại sao lại để cho người cha cao đến thế? Như vậy ông ấy sẽ phải quỳ xuống để chơi bắn bi với những đứa con của mình, phải cúi xuống để bế chúng vào giường, thậm chí khi hôn con mình cũng phải khom lưng. Thật bất tiện!
    Chúa trời chỉ cười và nói :
        -  Đúng như vậy! Nhưng nếu ta tạo ra Người Cha với kích thước chỉ như một đứa trẻ thì lấy ai để lũ trẻ ngước nhìn ngưỡng mộ đây?
   Chúa trời bắt đầu tạo đến bàn tay của người cha, một đôi bàn tay to khoẻ và thô ráp. Thiên thần lại lắc đầu và hỏi :
        -  Những đôi bàn tay to thường rất vụng về. Họ sẽ khó mà thay tã lót hay cởi những chiếc cúc áo nhỏ xíu, hoặc bện những bím tóc nhỏ xinh cho bọn trẻ.
        -  Ta biết chứ. Nhưng đôi bàn tay này vừa đủ to để nhấc bổng bọn trẻ lên mỗi khi chúng vấp ngã, lại vừa đủ nhỏ để ôm lấy khuôn mặt bé con và dỗ dành.
   Và Chúa lại nặn tiếp một bờ vai rộng và cái bụng thắt lại, thon nhỏ, và đôi chân dài nghều. Thiên thần vội nhắc nhở :
        -  Người không nhận thấy là mình vừa tạo ra một Người Cha có cái eo quá nhỏ sao? Làm sao ông ta có thể kéo con mình vào lòng như những bà mẹ được?
        -  Người mẹ sẽ kéo lũ trẻ vào lòng để ôm lấy chúng. Còn Người Cha lại cần đôi chân dẻo dai và bờ vai khoẻ mạnh để giữ xe thăng bằng cho những đứa con tập lái hoặc ẵm chúng về nhà mỗi khi chúng ngủ gật trên vai.
    Khi Chúa đang chuẩn bị hoàn thành nốt bàn chân cho Người Cha thì Thiên thần không kìm lòng được, hét lên :
        -  Thật không công bằng. Người thật sự nghĩ rằng với bàn chân to như thế người cha sẽ chịu ra khỏi giường vào mỗi sáng tinh mơ khi thấy con mình khóc hay sao ? Ông ta sẽ đủ kiên nhẫn để theo từng bước nhỏ xíu của đám trẻ khi chúng
lẫm chẫm tập đi.
    Một lần nữa, Chúa trời chỉ mỉm cười và nói :
        -  Rồi ngươi sẽ thấy. Các cô bé sẽ nhảy những bước nhảy đầu tiên trên đôi chân đó, còn các cậu bé sẽ được học cách đá những quả bóng đầu tiên.
    Cứ như thế, Chúa trời miệt mài tạo ra một người cha ít nói nhưng giọng nói mạnh mẽ, đầy uy lực; một đôi mắt có thể nhìn thấu mọi thứ nhưng lúc nào cũng bình tĩnh và khoan dung. Cuối cùng, Chúa trời thêm vào trái tim Người Cha những giọt nước mắt. Thiên thần ngạc nhiên :
         -  Có lẽ Người nhầm lẫn chăng ? Tại sao nước mắt Người Cha lại ở trong trái tim?
    Chúa trời gật đầu :
         -  Đó không phải là nước mắt của Người Cha, đó là nước mắt của bọn trẻ, những đứa con của ông ấy! Người Cha giữ những giọt nước mắt ấy trong tim để giữ mình đứng vững, làm chỗ dựa cho lũ trẻ trong mọi cơn sóng gió!
« Last Edit: 14 Tháng Bảy, 2007, 06:39:36 AM by dok »