Please login or register.

Login with username, password and session length

Author Topic: Ngăn tủ  (Read 10776 times)

18 Tháng Ba, 2012, 01:04:57 AM
Reply #45
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 49
  • Điểm bài viết: 4
17 này rồi, nhanh thật nhỉ!

Mình chẳng có lý do gì để trách mẹ, trách ba hay trách cu Huy cả! Chỉ là mình mệt quá thôi...

Nhưng vẫn thấy ấm ức. Hơn nửa tháng nay mình chạy đi chạy lại như con thoi, vừa lo học hành ở dưới này, vừa lo chuyện ăn uống cho cả 3 cha con, cảm giác đuối! Đã vậy, biết bao nhiêu chuyện cứ liên tục xảy ra... Im lặng mãi, đến khi cầm máy gọi ra mẹ, mẹ lại hờ hững đến lạnh lùng! Chẳng muốn nói nữa!
...
Biết nói gì bây giờ?

Mình muốn nói nhiều lắm!

Mình biết, mẹ là người con có hiếu, và tất cả những gì mẹ đã, đang làm là đúng. Nhưng mẹ có nghĩ đến cảm xúc của mình không? Hay vì bận rộn quá, mẹ chẳng còn thời gian nữa? Thi cử gần kề, biết bao nhiêu điều lo lắng... Cần biết mấy một người lắng nghe mình! Chỉ nghe thôi cũng được. Vậy mà, mình có ai? Đi học, bạn bè bông đùa dăm ba thứ tào lao, về nhà, ba, em, hoặc lặng im, hoặc có chuyện để nhằn. Đã quá tải bởi nhiều thứ lắm rồi, giờ lại thêm mớ bòng bong này nữa, mình chán quá!
Chú Phúc nói, ngoại bị xuất huyết vùng cứng, đã qua giai đoạn nguy hiểm rồi. Mệ vẫn nằm phòng dịch vụ, được chăm sóc chu đáo, mẹ ở đó chăm mệ kỹ hơn thôi, có bận lắm không? Mình biết, mình thông cảm, mình cố gắng,... để rồi được gì? Mình không gọi thì mẹ chẳng gọi đâu. Mẹ dùng khuyến mãi, gọi có tốn kém đâu mà chẳng gọi hỏi thăm mình láy một tiếng? Mười lần gọi ra thì đến chín lần nghe mẹ kể lể "mệ tội lắm", "mệ còn yếu", "con ráng lo cho ba với cu Huy",... Còn mình thì sao? Mẹ có lo cho con không? Cứ như mình không biết tí thông tin ngoài đó. Tại sao lại phải làm ra vẻ khổ sở? Con có trách cứ nếu mẹ nói ngoại khỏe hơn không? Hay mẹ sợ nếu ngoại khỏe rồi, mẹ sẽ phải trở về? Không! Con, chính con đã khuyên mẹ nên ở lại thêm nữa mà! Ba nhớ vợ, cu Huy nhớ mẹ, con cũng nhớ, nhưng có ai ép mẹ bỏ mệ vào lại đây đâu! Mẹ cứ ở ngoài đó lo cho mệ, nhưng, mong mẹ nghĩ đến cái nhà này, nghĩ đến con với!

Chẳng lẽ con gọi ra chỉ để nghe mẹ kể lể, than vãn, rồi cáo bận để cúp máy?

Chẳng lẽ con ngắt ngang lời mẹ để nói những chuyện của con?

...
Bỏ đi! Chẳng nói được gì đâu, và chẳng ích lợi gì đâu!

Nấu ăn. Nấu sẵn đêm hôm trước thì ăn không ngon miệng, ăn tí xíu. Nấu buổi trưa thì phải về sớm, phải xin nghỉ tiết, phải chạy đua với thời gian để kịp nấu xong và chạy ngay đến trường cho giờ học buổi chiều ngay tiết 1. Từ sáng đến tối, từ thứ hai đến thứ bảy, mình chẳng phải siêu nhân!
Cứ cố gắng, đã và đang rồi đấy.

Dưới nhà. Kể từ lúc chị Ba xin nghỉ để lấy chồng, đã hai người khác đến rồi đi, chưa đầy 2 tháng. Tìm người ở vốn khó, trụ được ở nhà này lại càng khó hơn. Chú càng bực, sẵn sàng nổi cáu với bất kỳ ai. Mình cứ đi học về là chui ngay lên gác, ở lỳ trên đó. Mình ghét kiểu nhìn của chú thím. Cái nhìn soi mói, dò xét tìm lỗi. Không khí lúc nào cũng nặng nề, u ám.

Lớp. Hai cô sinh viên thực tập đợt này chẳng thân thiện mấy, đã vậy còn bị xỏ mũi bởi bạn Đoan. Ôi mệt! Chuyện gì cũng cả lớp chia nhau ra mỗi người một việc, đằng ấy thích chỉ huy thì đứng ra oang oang la hét, chẳng ai thèm chấp. Vậy mà đùng một cái, ba mươi tám đứa trong lớp bị hai cô phê bình là không có tinh thần tập thể, "việc gì cũng giao cho bạn, bạn làm rồi còn chê tới chê lui"!Và người bạn gương mẫu ấy - người còn lại- là cô học sinh tội nghiệp, là nhân vật chính diện, nhiệt tình mà bị phủi công! Oài... May mà nó đá mình vô vai phụ, chỉ nằm trong số những người "chẳng làm được cái gì cho lớp". Hồ đồ! Sao lại có kẻ trơ tráo đến vậy? Và sao lại có (2) kẻ ngu ngơ khờ khạo đến mức tin những điều đó? Kết quả. Lỡ nhận vai ác rồi thì ác luôn, 38 đứa ác này tẩy chay cô bạn hiền và 2 cô sv ngây thơ ngơ ngác.

Hồ sơ. Lên mạng, mò mẫm, hoàn thành rồi. Giờ tranh thủ chụp ảnh, dán vào, xin dấu nhà trường nữa là đem nộp. Mấy đứa bạn, đứa thì ung dung "chờ trường cử người hướng dẫn rồi làm", đứa thì "ba mẹ tao đang nghiên cứu", có đứa khoán cho ba mẹ lo,... đủ kiểu, kể cũng vui. Nhưng chẳng dám nói là mình không chạnh lòng.

Sinh nhật. Tháng ba. 4 Quốc Thắng, 8 Phạm Lượm, 11 Lê Phương, 14 Văn Hà, 15 Ngọc Thiện, 17 Viva, 18 Đỗ Thủy, 22 Huỳnh Duyên, 24 Tân Khải, 27 Mỹ Giang. Thế đấy. Trí nhớ mình không tồi đâu nhỉ! Vậy nên không có lý do gì khiến mình quên đi ngày 02.03. Muốn quên đi, nhưng nó cứ hiện rõ. Một sinh nhật buồn, chỉ có những tin nhắn và những con chữ vội vàng trên facebook. Vậy mà mình từng tưởng tượng một sinh nhật 18 đáng nhớ í chứ! 18, tuổi trưởng thành rồi đấy.
Không hoa, không quà, không bánh, chỉ có những guồng xe vội vã lo cơm nước và chạy đi học. Chỉ như vậy thì chẳng buồn đâu.
Những đứa bạn, những đứa mình mến nhất, rốt cuộc cũng chẳng thấy một tin nhắn nào. Anh chị em, chỉ có tin chúc từ anh Rin. Ngày sinh của họ, mình nhớ, mình chúc tất. Có công bằng không?
Hôm nay dưới nhà tổ chức sinh nhật cho Thục Anh, linh đình. Không thể không có chút cảm xúc!

Tuần sau thi. Chính xác hơn là thứ bảy và chủ nhật tuần sau, mình thi. Người ta thi một thứ, mình thi đúp. Trong lúc họ khai mạc thì mình chạy đi thi IOE, xong chạy về thi THTN. Không hy vọng cao về những thứ này, đơn giản chỉ là đi chơi thôi. Được nghỉ lại 1 đêm ở Long Xuyên, tranh thủ cảm nhận phố đêm ở đây ntn. 3 năm rồi, thay đổi nhiều lắm, nhưng hy vọng những háo hức, thích thú của hồi đó sẽ lặp lại.

Vẫn tuần sau thi. Biết nói sao đây? Không phải đua đòi chưng diện, nhưng thấy buồn. Quanh năm đi học trái buổi, tuân theo đồng phục trái buổi của trường là đồ thể dục, dần dần mình chẳng nghĩ đến cái áo thun kiểu cọ hay áo sơ-mi nữa. Áo dài, áo thể dục, đồ mặc ở nhà, hết. Lần này đi, yêu cầu mặc đồng phục, thì hiểu ngầm là sơ-mi trắng đấy. Lại thêm đồ mặc đi long nhong buổi tối, đồ mặc ngủ nữa. Cái áo trắng lúc ra Hà Nội giờ chật rồi, mặc ôm người kỳ lắm. Áo lẻ thì... Tết vừa rồi mình chỉ mua thêm cái áo thun mặc...ở nhà cho mát, sao dám ra đường! Chỉ có đồ mặc ngủ là an tâm. Mấy bộ mình đang mặc thừa lịch sự, kín đáo để ngủ chung phòng với cô và 2 nhỏ bạn.
Thật lòng mà nói, mình có chút e ngại khi nói về áo quần. Sao nhỉ? Đại loại là mình sợ, mình không thích bị dìm hàng. Hai nhỏ bạn đi cùng đều là tiểu thư cành vành lá ngọc, nhất dáng nhì da đều đẹp, áo quần khỏi chê. Đi với 2 nhỏ đó, có khi nào là thiên nga-vịt bầu không nhỉ?
Nhà mình không nghèo, nhưng chẳng có chuyện cứ đi đâu là mua quần sắm áo. Đằng này mẹ đi vắng, ba hay quạu, sao dám mở lời xin? Không khéo còn bị gán tội đua đòi!
Nhưng... Mình cần thật mà! Cần một cái áo sơ-mi trắng đàng hoàng tử tế để mặc đi thi. Không lộng lẫy, nhưng phải cho đàng hoàng!

"Thiên vị". Những con điểm ấy, mình tự tin có được -dù người chấm không phải là thầy, hay dù thầy không "ưu ái" (theo như lời tụi nó) đi nữa. Chỉ là một con bé nói chuyện khá lưu loát, giọng đọc khá hay, khá biểu cảm -theo nhận xét của thầy, nên thầy thường bảo đọc tác phẩm văn học, thường nhờ dẫn chương trình. Trong giờ Văn, ngồi bàn cuối, mình lén lấy Hóa ra làm, thầy biết nhưng giả vờ ngó lơ, cho qua. Ngủ quên, không làm bài tập kịp, năn nỉ, thầy cho lùi hạn nộp...2 tiết. Trả bài thì hỏi những câu mở (chứ kiểu học thuộc lòng thì mình chết chắc), mình trả lời tốt cả! Thử nhìn lại những năm trước xem, chẳng lẽ tất cả giáo viên dạy Văn đều thiên vị mình sao? Đúng là mình được thầy cô để mắt nhiều hơn, nhưng đó là những gì mình đáng được nhận, là thành quả của mình. Chỉ cần thấy thầy cô đánh giá nhỉnh hơn chút xíu là lại vang lên điệp khúc thương đứa này ghét đứa kia. 2 năm trước, cô dạy, thầy -cao tuổi- dạy, vẫn đánh giá mình cao hơn đấy, sao chẳng lời ra tiếng vào đi! Rõ chán!

Tình cảm. Thực sự mình chẳng có tí rung động gì với các chàng đẹp mã lởn vởn quanh sân trường mỗi giờ ra chơi. Ngay cả anh MC trường Bách khoa ấy, đẹp trai đấy, giúp đỡ mình nhiệt tình vậy đấy, mình còn chưa thấy khác nữa là. Sao họ có thể gặp ->quen ->"yêu" dễ dàng vậy nhỉ? Mà thường thì nhanh đến sẽ nhanh đi thôi. Hôm trước còn đi chung, hôm sau đường ai nấy bước, gặp hoài. Không biết họ nghĩ gì nhỉ? Quen, "yêu" (tạm gọi là vậy) lung tung như vậy, sau này gặp một nửa đích thực của bản thân. họ có ngại không? Chưa kể đến việc mất thời gian cho những câu chuyện không đâu nữa. (Mình đã từng -tình cờ- nghe được cuộc trò chuyện 15 phút trong căn-tin của một cặp đôi. Siêu tầm phào!)
Cứ để tự nhiên. Mình chẳng cần tìm kiếm. Vừa đỡ tốn thời gian, vừa có giá. :))

.
.
.
.
.

Điện thoại. Muốn gọi lắm, nhưng sợ mẹ "bận", lại thôi. Muốn nói nhiều kinh khủng, từ những chuyện to đến mấy chuyện nhỏ, mà sợ mẹ không rảnh để nghe.
...
Trưa, nấu xong cả rồi, mở TV lên kiếm gì đó xem, xui xẻo rơi vô ngay phim Hàn đang trong cảnh lâm ly bi đát! Tắt. Rồi bỗng hiện lên mồn một những gì đã, đang và sẽ đến, sẽ lo, rồi thèm được giải tỏa. Bấm số gọi ra mẹ, mẹ nghe máy. Mừng, tuôn ra một tràng những gì gọi là thành tích, khoe với mẹ. Nói say sưa. Mẹ im lặng lắng nghe. Đang nói, chợt nghe tiếng mẹ, một câu nói không dành cho mình. Mẹ tiếp tục nói, nhưng chẳng dính dáng gì dến mình. Tủi. Tự dưng thấy tủi kinh khủng! Thì ra những gì mình đang say sưa nói, mẹ bỏ ngoài tai cả. Thử hỏi lại, mẹ bả lả chuyện khác. Chán. Thất vọng!
.
.
.
.
.

Thức khuya nhỉ! Đã qua 1h rồi đó! Ba mà thức dậy, thấy mi còn ngồi đây là chết nghe chưa!

Bơ vơ quá! Lúc này mới cảm thấy cần một người để nói chuyện... Mẹ! Chẳng lẽ con phải nhờ đến người ngoài?

Gõ chữ. Chỉ gõ chữ thôi. Ít người biết tôi là ai, và không ai gặp tôi ngoài đời thật cả, nhỉ!




TTTT

28 Tháng Bảy, 2012, 01:23:44 PM
Reply #46
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 49
  • Điểm bài viết: 4

Warning: Chủ đề này đã không có người tham gia ít nhất 120 ngày.
Bạn nên suy nghĩ tạo chủ đề mới.







Nói gì đây nhỉ?

Trước khi biết điểm thì buồn tê tái, biết điểm rồi lại chẳng buồn bao nhiêu. Lạ thiệt à! Đút cháo cho mệ ngoại ăn, báo cáo luôn với mệ là "Con rớt Y rồi ngoại à", mệ vừa nuốt vừa gật gật "Ừ con đừng buồn, để học cái khác mà đỡ hơn. Hồi trước ôn ngoại làm bên ni cực lắm, dì dượng con cũng có sung sướng mô!"...

Hiện tại. Nói k buồn là nói láo, nhưng nói buồn thì cũng k quá buồn...

Muốn chạy đi dạo quanh cho khuây khỏa thôi. Từ đó tới giờ, mỗi lúc buồn lại đem xe ra đạp quanh cái thị trấn nhỏ, buồn bực sẽ đi hết.

Ai mà chẳng có lúc vấp ngã. Cú ngã lần này đau thật!
Nhưng mình tin rằng mình tự đứng dậy được. Sẽ bước tiếp. Những bước đi vững chắc hơn í chứ!

24 Tháng Một, 2013, 03:03:10 PM
Reply #47
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 49
  • Điểm bài viết: 4
Lâu thật lâu, mới quay lại.
Có thật nhiều thay đổi, và mình, cũng đổi thay. Đã chai lỳ hơn trước rất nhiều. Vấp ngã, va chạm, nhưng may mắn, mình vẫn có thể đứng lên.
Mình đã là sinh viên, đã trở về với Huế, dù niềm vui đó không mấy trọn vẹn. Học cách chấp nhận để vượt qua, và vượt qua để bước tiếp.

Những hôm đi học về, cảm giác không muốn về lại ngăn mình rẽ theo những con đường quen thuộc. Vòng vèo qua các ngóc ngách trong thành, ngắm nhìn cảnh phố phường tấp nập, hay tìm thấy sự thanh bình trong những ngả đường tịnh yên. Chính nơi này, đã bàng quan chứng kiến những giọt nước mắt khi mình thất bại. Và giờ, chính nó lại ve vuốt mình, dỗ dành mình mỗi khi cô đơn, trống trải...
Non nửa năm trôi qua, mình vẫn chưa nguôi được nỗi đau đó. Mỗi lần nhắc lại, cảm giác vẫn vẹn nguyên như chỉ mới hôm qua. Vui cười, đùa giỡn, lạc quan, yêu đời là vậy, nhưng chỉ cần 1 giây thoáng qua thôi, đã đủ khiến mình rùng mình nghĩ đến. Mà đáng mừng, mình đau, mình nhớ, để tự nhắc bản thân cố gắng, không để vấp ngã lần nữa. Ừ, sao phải cứ bi lụy? Sao phải cứ nuối tiếc những gì đã vuột mất? Mình phải sống vì ngày mai, vì tương lai của chính mình, chứ việc gì phải khư khư quá khứ!
...
Xa nhà, xa ba mẹ, mới thấm thía thế nào là "xa"! Sống với người thân, đôi khi còn tủi hơn ở trọ. Phải vậy không, hay vì mình nghĩ nhiều quá? Cố gạt đi tất cả, cố vui vẻ, lạc quan, yêu thương, đối xử bằng cả tấm lòng. Mình đã và đang làm vậy, sao những khoảng lặng cứ xuất hiện, kéo mình vào trong đó? Phải bỏ đi cái lối suy nghĩ ấy, nếu mong cuộc sống tốt hơn.

.
.
.
"Bay"... Mình đã bay, không cao, nhưng đủ xa rồi đấy.

25 Tháng Ba, 2013, 03:54:15 PM
Reply #48
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 49
  • Điểm bài viết: 4
Những ngày thật khác.
Chỉ có thể nhận xét quãng thời gian vừa qua của mình như thế. Mình đã thay đổi nhiều thứ - cả về ngoại hình, cách nghĩ và cách sống.
Cười nhiều hơn, dù gặp chuyện không vui. Những khi như thế, mình đã biết nhìn sang một vấn đề khác, khó khắn hơn, đáng buồn hơn, để rồi lạc quan hơn, tích cực hơn trong suy nghĩ... Xa nhà, phải tự tìm niềm vui, để yêu đời, yêu người, yêu cuộc sống. Chỉ mới chiến thắng được một số ít nỗi buồn, nhưng mình hứa, sẽ luôn cố gắng chiến thắng nó nhiều hơn!

Mình đã đủ lớn, hay cách nhìn của ba đã thay đổi? Ba không còn ngăn cản hay tỏ ra khó chịu khi mình khoe những hoạt động, phong trào mình tham gia. Ngay cả khi vào nhà ăn Tết, ba, mẹ, con ngồi nói chuyện bâng quơ sao rồi lại nhắc đến chuyện học. Mình nói thẳng những suy nghĩ của mình, ba mẹ sững một lúc, không thể tránh khỏi tranh luận, nhưng chẳng còn sự thúc ép, bắt buộc kiểu "Con phải...". Mình ngạc nhiên. Nếu đúng như những gì mình cảm nhận, thì ba mẹ tin tưởng minh nhiều hơn, và, sợ mình bị tổn thương...
Vẫn nhớ lời dặn của mẹ "Con đừng sống nội tâm quá", "Con phải tập chai lỳ",... nên vẫn cứ vui vẻ, thoáng phớt đời mỗi khi gặp trở ngại. May mắn có được hai con bạn, thân thiết và thật bụng, ba đứa có gì lại thủ thỉ nhau nghe, cũng giúp mình tích cực hơn nhiều lắm. Cậu mợ cô chú đã dần hiểu mình hơn, mình đã không còn "kỳ lạ" như nửa năm về trước nữa...

19 tuổi, tuổi mộng tuổi mơ, mình cũng thế dù đôi khi vẫn lạnh lùng và cứng nhắc. Giật mình khi mẹ hỏi "Con thích ai chưa?". Ngạc nhiên vì đây là lần đầu tiên mẹ hỏi thẳng như vậy. Trả lời "Dạ chắc chưa" và nói rõ rằng mình muốn được như ba mẹ, mẹ cười. Ba mẹ tuy muộn, nhưng bền chặt, và ngày càng đậm đà yêu thương. Mình vẫn luôn hướng tới điều đó. Vì vậy, chẳng vội vã đâu. "Cứ để mọi thứ tự nhiên"...

Dạo này "ôm" kha khá việc để làm. Mệt mà vui. "SV không chỉ có học" - câu nói của dì, là bênh cho những lần mình tham gia này nọ, hay thực chất đúng là vậy? Dù gì thì mình vẫn cảm giác nó đúng. Bởi mình đã được học thêm rất nhiều từ các hoạt động ấy, những điều không có trong sách vở.

Quay lại với việc soạn câu hỏi cho TN4rum.

Vậy nhé! Hãy thay đổi để thích nghi với cuộc sống hiện tại, miễn là mình vẫn là chính mình!

BeU


Lúc chiều đi học về, may mắn được thưởng thức một món -từng nghe nhưng không nghĩ là có thật: cà phê muối. Ngon mà! ^_^
« Last Edit: 25 Tháng Ba, 2013, 11:04:50 PM by ngocngoc »

30 Tháng Ba, 2013, 01:34:32 PM
Reply #49
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 42
  • Điểm bài viết: 2
  • i am the wind
:) chỉ cần là chính mình ;) cố lên chị nhá :P
p/s: lâu thiệt lâu rồi em mới vào "ngăn tủ" của chị,từ giờ sẽ chăm vào hơn ;)

11 Tháng Tư, 2013, 12:48:23 AM
Reply #50
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 49
  • Điểm bài viết: 4
Nửa đêm - 03.04.2013, Hà Nội
Ôi...
Hồi hộp, háo hức, xúc động,... Thật nhiều cảm xúc cứ trộn lẫn khi đặt chân xuống sân bay Nội Bài - Hà Nội! Hơn một năm rưỡi, mình mới trở lại nơi đây - nơi đã cho mình thật nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Và rồi, như mình trông đợi, cuộc mini-off diễn ra, được gặp gỡ, trò chuyện, hát hò và "quậy" tưng bừng cùng và các anh chị, những người bạn đã hay chưa gặp... Tối nay mình đã cười rất nhiều! Cười, và đôi khi mém khóc! Xúc động!... Dù không đụng một giọt bia nào nhưng vẫn có cảm giác chếnh choáng say... Vì vẫn còn say sóng sau chuyến đi dài, hay mình say vì quá nhiều cảm xúc cứ ào ạt trào dâng? Vui quá!!! Không thể tìm được từ ngữ nào để diễn tả tâm trạng của mình lúc này... Hiện tại đầu óc vẫn còn "bồng bềnh", một phần vì vừa lết ra khỏi thang máy, còn phần lớn là dư âm của buổi off tối nay vẫn đọng lại quá nhiều trong mình...
Cảm ơn! Cảm ơn mọi người vì tất cả! Cảm ơn anh chị, cảm ơn các bạn đã dành tình cảm, dành sự ưu ái cho em/ cho mình! Hạnh phúc biết bao!!! Cười đùa, trò chuyện, chụp ảnh, hát ca,... Kỷ niệm này, mấy khi có được!...
Vui quá!!!...
Tình yêu Olym, chưa bao giờ lại dâng trào như thế...
Giờ đây, thấm thía biết bao, câu nói "truyền thống" của chúng ta
♥ OLYMPIA - CHÚNG TA LÀ MỘT GIA ĐÌNH!!! ♥

Nửa đêm - 05.04.2013, Hà Nội
Mới đến đây mà đã sắp xa rồi ư?
...
Thời gian sao trôi nhanh quá! Cảm giác như chúng mình vừa tạm biệt nhau sau lần mini-off đó thôi... Chiều mai, sẽ phải tạm biệt, và chẳng thể hẹn trước ngày gặp lại.
Chiều nay, có đôi chút lăn tăn, rồi cảm giác sắp xa nhau khiến mình không cười tươi được. Thật khó để nói được lý do vì sao tình yêu ấy lại to lớn và quan trọng đối với chúng mình như thế!
Mình, ít có cơ hội gặp gỡ, nên tình cảm ấy cứ ở mức lưng chừng. Thi thoảng xem một trận đấu, xem lại tập ảnh hay nhận một tin nhắn, một cuộc gọi của ai đó trong nhà, tình yêu đó lại dâng cao... Để giờ đây, ra Hà Nội, được gặp gỡ, được mọi người quan tâm, yêu thương, lo lắng, mình xúc động biết bao! Cứ muốn kéo dài thời gian ra mãi, để được trò chuyện nhiều hơn, được cười đùa nhiều hơn, được ngồi bên nhau nhiều hơn,...
Mai, chia tay quãng thời gian được sống trong mơ và trở lại cuộc sống thường nhật. Chẳng muốn nghĩ đến, nhưng nó cứ lởn vởn trong đầu. Không thể không nghĩ!

Mình, tham gia cuộc chơi, mà lý do đầu tiên, lý do cốt lõi, là được ra Hà Nội lần nữa, để được gặp bạn bè, gặp những người chỉ biết mà chưa được gặp, được nhìn lại những kỷ niệm đã qua... Và, mình đã toại nguyện...
Gặp lại những người cũ. Ngoại hình dĩ nhiên có thay đổi theo thời gian, còn tính cách, tình cảm như thế nào thì... Ừ, có đổi, có không. :)
Gặp nhiều người mới. Cảm giác ấm áp và thân quen chẳng khác gì đã thân từ lâu lắm. Nhiệt tình, tâm lý và hài hước khiến mình nhớ mãi thôi. :)
Đi ngang qua Đê La Thành, qua phố Ngọc Khánh, kỷ niệm lại ào ạt ùa về làm mắt cay cay... Ừ, chỉ những ai là người trong cuộc mới hiểu, tình yêu ấy, kỷ niệm ấy, sâu sắc và lớn lao đến nhường nào!
♥ Cảm ơn một người đã chịu khó nghe mình tâm sự, và đã giúp mình tháo gỡ nút thắt -tuy nhỏ, nhưng khiến mình suy nghĩ- bấy lâu.
♥ Cảm ơn vài người đã làm "xe ôm" cho mình mà nhất định không để mình được "trả công".
♥ Cảm ơn một số (nhiều) người đã quan tâm, đã chia sẻ, đã giúp đỡ mình rất nhiều trong thời gian vừa qua.
♥ Và, cảm ơn tất cả, về tất cả những gì mọi người đã dành tặng cho Thanh!

Một chuyến đi tuyệt vời!!!

...

Dù ngày mai tạm biệt...

Chiều 06.04.2013, Hà Nội
Chẳng điều gì là toàn vẹn, đúng không?...

Cứ tự an ủi rằng, có luyến tiếc thì mới có vấn vương...

Những kỷ niệm tuyệt đẹp ấy, sẽ ghi nhớ mãi trong lòng...
Những điều chưa kịp thực hiện, sẽ dặn mình nhớ mà sống tốt hơn...

Cảm ơn nhé
Những lần rong ruổi khắp nẻo đường, ngẫu hứng và đầy thú vị
Những cái ôm thắm thiết khi gặp mặt, lúc chia tay
Những câu chuyện rôm rả khôi hài, hay những lời tâm sự ân cần nhất
Những cử chỉ, hành động quan tâm chăm sóc
Những món quà nhỏ xinh đầy ý nghĩa
Và, bài hát mà mọi người đã dành tặng qua điện thoại lúc chia tay
...

Xin lỗi
Cuộc hẹn bị thất hứa
Lời tạm biệt chưa kịp nói ra
Món quà để quên chưa tặng
Điều chưa dám nhắn
...

Quả đất tròn
Trái đất hẹp

Ừ, tin vậy nhé!

Hẹn một ngày không xa...

Nửa đêm 06.04.2013, Đà Nẵng
Đã qua quãng thời gian ngắn ngủi tại Hà Nội. Giờ là lúc mình trở về với cuộc sống thường nhật, và trước mắt là "lên dây cót", chuẩn bị cho những học phần tiếp theo.
Ừ, phải có thiếu sót, có hối tiếc thì mới khó phai. Thời gian ngắn thì kỷ niệm mới cô đọng, súc tích. :)
Cũng chẳng biết vì sao lại khóc. Vui, buồn, tiếc, tủi, hạnh phúc,... nhiều cảm xúc trộn lẫn chăng?
Cảm thấy áy náy khi đã không thể tham dự off 3 miền... :(
Chuẩn bị quà Huế, định để hôm cuối gặp mặt rồi trao cho bất ngờ, rốt cuộc là "phút cuối" chỉ biết ôm nàng Mai mà khóc, quà cáp cứ yên vị trong túi mà lên xe ra Nội Bài. ==' Đến sân bay hỏi gửi về trung tâm HN thì họ lại không nhận vì không gói trong hộp. :( Thôi đành chuyển sang dịp khác. :(
Song
Nhận thấy mình được như vậy là vô cùng may mắn và hạnh phúc rồi. Một chuyến đi như vậy quá đủ để gọi là mỹ mãn. :)
Gửi lời cảm ơn và xin lỗi chân thành đến những người cần gửi.
Yêu! ♥

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥

Đã qua rồi, những ngày tuyệt đẹp tại đất thủ đô...
Có niềm vui, và cũng có cả nỗi buồn, nuối tiếc.

Gặp và gặp lại. Gợn buồn khi ánh mắt đã lạnh hơn xưa. Cũng không còn vồn vã, rối rít hay luống cuống, vụng về... Ừ, mình có thích người ta đâu mà chờ đợi họ như vậy chứ. Những điều người ta khiến mình bật cười, thì ra không phải bởi lý do hồn nhiên là bạn đâu... Cứ tưởng bản thân sẽ lơ đi được, nào ngờ vẫn còn mềm yếu lắm... Mỉm cười, và tự nhiên nhất có thể, nhưng khi về, lại nhoi nhói trong tim. Ngốc! Sao không thể là bạn như ngày nào, sao không vô tư hồn nhiên như ngày trước mà vội vàng tự tiến? Đến khi mình nhận ra tình cảm của người, thì cũng là lúc người tự -vẫn tự- chấm hết tất cả. Mất đi người bạn thân, đau lắm, biết không? Đã quen với kiểu quan tâm đó. Kiểu quan tâm mà mình nghĩ đó là bạn thân trong khi người ta lại không nghĩ vậy. Giờ vụt mất đi. Chỉ biết cười và tự nhủ, ừ thì tuỳ duyên. Không là bạn thân thì là bạn bình thường, chẳng là bình thường thì cứ xem như một người mình tình cờ biết...

Chiều buồn, tâm trạng, muốn nhâm nhi cà phê, nhưng nghĩ lại thì quyết định chạy qua ký túc xá, lên phòng nhỏ bạn và...ngủ. Ngủ một mạch hơn 3 giờ đồng hồ! Ngủ, vì chẳng biết sẽ nói điều mình muốn kể với ai... Chuyện "bạn bè" giữa mình và người đó, nào ai biết ngoài 2 đứa đâu. Chỉ khi chuyện rẽ hướng, thì thêm 2 người nữa lờ mờ biết chút đỉnh. Có lẽ, mình cần để nó lùi hẳn vào quá khứ, vào dĩ vãng đi. Đừng nghĩ nhiều nữa!

Đúng hay sai, khi mình bắt đầu có suy nghĩ sẽ thích một nửa là OLPan?
"Olym, nó chỉ là một trò chơi truyền hình, nó chỉ là chiếc cầu nối, dẫn chúng ta đến với nhau. Tình cảm của chúng ta, có được, là do ta có những điểm chung, những kỷ niệm, những sẻ chia mà có"... Vẫn nhớ, câu nói này.

Nhớ...
Bao nhiêu kỷ niệm cứ ào ạt ùa về, nhanh, chậm, rõ, mờ,... và mắt nhoè đi.

Tâm trạng sau khi được thoả mong ước -ra HN- là thế này sao?

Dù thế nào, vẫn nâng niu, không hề hối hận!...

...

29 Tháng Tư, 2013, 11:18:18 PM
Reply #51
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 49
  • Điểm bài viết: 4
Nhớ nhà da diết!
Dạo này cứ nghe giọng nói của mẹ là lại rơi nước mắt. Đến giờ thì ba cũng giành nói... Bấy lâu chỉ nghe, nay ba đã nói, đã khuyên lơn, đã an ủi,...
Tin rằng ba mẹ không chỉ là an ủi. Mình sẽ đợi, sẽ đếm ngược.
Nhìn vào cứ bảo rằng mình sung sướng, nhưng, có ở trong chăn mới biết chăn có rận. (: Tự nhủ phải cố gắng mà vượt qua, dù chính mình còn chẳng thể biết sẽ vượt qua như thế nào.
Thôi thì, hơn 1 năm nữa
Thời gian trôi nhanh lắm!

01 Tháng Năm, 2013, 06:57:56 PM
Reply #52
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 49
  • Điểm bài viết: 4
Trời nổi gió, cảm xúc cuộn xoay

Tôi không thể cứ cười mãi, như một con ngốc, biết họ làm mình đau, mà cứ mỉm cười. Tôi biết suy nghĩ, biết trước sau, biết ơn nghĩa, nhưng, tôi cũng có lòng tự trọng của mình. Tôi đối xử với người như ruột rà máu thịt, tôi cố gắng làm người vui, cố gắng mỉm cười cho qua tất cả,… Để rồi, tôi được nhìn bằng ánh mắt gì?
Dường như người chưa một lần cảm động, thậm chí chưa một lần hiểu cho tôi. Với tôi, người chỉ đơn thuần là đồng ý hay phủ nhận. Người chỉ dạy tôi bằng những lời sắc như dao cắt, người bày vẽ tôi bằng những câu nói chua cay,… Tôi đã làm gì nên tội? Hay lỗi của tôi là đã không òa khóc cho hả dạ người?
Một đứa cháu của chồng người, một đứa ăn nhờ ở đậu. Vị trí đó, tôi nhận thức rõ và luôn cố gắng đền đáp ơn cưu mang đó bằng cả tấm chân tình. Tôi thấy lo khi người không khỏe. Tôi thấy xót khi người bị chồng nặng nhẹ, dù chồng người là ruột rà với tôi.  Tôi thương con người, dù con người vẫn hay nặng nhẹ tôi. Tôi chăm từng ly từng tí cho nhà người – điều mà với nhà tôi, tôi còn chưa làm tốt như thế. Tôi làm vậy, đều vì cái tình, cái ơn, và cái nghĩa. Tôi biết, ăn một hạt cơm, tôi cũng cần làm vậy, huống hồ tôi đã ở nhà người đến cả tám tháng…
Bấy lâu nay tôi thương người, vâng lời người như đứa con đối với mẹ. Người cạnh khóe, tôi mỉm cười cho qua vì đó là thói quen người như vậy. Người bắt bẻ, tôi lắng nghe, cố sửa vì đó là tốt cho mình. Người phân biệt, tôi nghĩ khác đi vì đó là người muốn trui rèn tôi. Người hắt hủi, tôi cầm lòng vì biết người đang buồn bực trong tâm…
Tôi không thật tốt đẹp, nhưng tôi không xấu xa. Tôi không trông mong người thương yêu tôi như tôi đã, tôi chỉ cần người hiểu cho tôi, hiểu rằng những điều tôi làm, đều xuất phát từ tấm lòng, đều vô tư và không toan tính.
Bấy lâu nay, tôi âm thầm chờ đợi, một ngày, người nhận ra điều đó. Và ngần ấy thời gian, tôi lờ mờ nhận ra, lòng người như sỏi đá.
Người có thể nở nụ cười tươi tắn với người khác, và cả với tôi – nụ cười tươi mỗi khi sắp mắng. Chỉ khi người không vừa ý, người cười với tôi, điều đó làm tôi lo sợ, chẳng biết mình sẽ bị mắng vì điều gì.
Người, cũng từng trải qua một khoảng thời gian sống xa nhà, nơi đất khách, vậy sao người không hiểu – hay không chịu hiểu – cho tôi? Xa gia đình, xa cha mẹ, vấp váp với biết bao điều trong cuộc sống. Người có từng thèm khát một cái vỗ vai động viên, một lời hỏi han lo lắng, một ánh nhìn hiền từ, quan tâm? Tôi từng nghĩ, với tuổi thơ và tuổi mới lớn bôn ba nơi đất khách, người sẽ dễ dàng thấu hiểu tâm tư của những đứa như tôi, và, tôi càng mong được gần gũi hơn với người. Song, sau tất cả những gì tôi dành tặng, người đáp lại bằng những xét nét, bắt bẻ, hằn học, và nghi ngờ,…
Tôi không giàu có, ba mẹ tôi cũng không, nhưng cả gia đình chúng tôi, ai cũng đầy lễ nghĩa, đầy học thức, được dạy dỗ chỉ bảo từ cách ăn-nói-gói-mở đến cách đối nhân xử thế, cách đối xử với người khác một cách thành tâm,… Nói thẳng ra, nhà tôi nghèo vật chất, nhưng chưa bao giờ nghèo về đạo đức cả. Đó là niềm tự hào, niềm kiêu hãnh của ba mẹ tôi, của tôi, của thằng em tôi.
Tôi đắng lòng mỗi khi người nghi ngờ tôi, từ những chuyện lặt vặt trong nhà đến việc to tát.
Tôi thô tháp, cục mịch không có nghĩa tôi là một kẻ phàm ăn, càng không phải là một đứa vì miếng ăn mà làm chuyện giấu giếm. “Miếng ăn là miếng tồi tàn”, tôi cứ nghĩ vậy và ăn để sống. Rồi ở nhà không phải với ba mẹ, tôi càng ý tứ hơn trong việc “tồi tàn” ấy. Đã mấy lần người nói oan tôi, rồi từng ấy lần sự thật –chính người “khám phá” ra- lại không phải tôi, vậy sao người cứ khăng khăng là tôi, mỗi khi đụng đến chúng?
Tôi bước chân vào nhà người chỉ tròn tám tháng, sao có thể am tường mọi ngóc ngách trong nhà người –nơi người đã sống hai mấy năm? Tôi cũng chỉ là một con bé mới sống được 19 năm, tôi chưa lập gia đình và chẳng là gì trong ngôi nhà này, tôi chưa lo được mọi thứ tròn vo như ý người. Tôi không thể! Vả lại, tôi còn học, còn lo cho chính tôi nữa. Tôi đã cố gắng nhiều, lẽ nào người không nhận ra... Chính tôi cũng chẳng ngờ được mình lại làm được nhiều như thế - cả khi tôi ráng làm hồi còn ở nhà. Từ bé, mẹ đã dạy tôi làm việc nhà, vậy mà người vẫn mắng, vẫn sửa. Tôi làm theo người nói, vẫn không thể làm người vừa lòng… Tôi biết, người vẫn nhìn tôi mỗi khi tôi làm việc, suốt tám tháng nay, và tôi cứ mong người chỉ nhìn chứ đừng đến cười với tôi…
Tôi chưa kiếm tiền được, nên tôi dung những đồng tiền cha mẹ tôi chu cấp một cách cẩn thận, không phung phí cũng không keo kiệt. Bà tôi, mẹ tôi, những người phụ nữ đúng mẫu của gia đình, đã dạy tôi cách chi tiêu, vun vén để sống đúng, sống tốt –với người, với mình. Vì vậy, đừng cười nhạo tôi khi tôi vẫn mặc một cái áo sơ mi, một cái quần tây của đầu thu năm trước chứ không phải áo voan lưới và quần ôm bó sát của đầu mùa năm nay. Cặp đi học với tôi là cặp táp, nơi có thể chứa được nhiều sách vở, bút viết chứ không phải những chiếc túi đẹp mắt chỉ đựng được vài món đồ. Tôi vẫn dùng chiếc điện thoại cũ kỹ, vì nó là món đồ đầu tiên mà tôi dành dụm tiền thưởng để có được, và đã trải qua biết bao kỷ niệm với nó. Tôi bỏ tiền mua sách là để đọc, để biết, và đọc xong tôi còn để lại cho em; mua sau khi đã đứng lựa kỹ lưỡng. Tôi bỏ tiền xăng xe để đi tình nguyện, là để tôi cảm nhận được giá trị cuộc đời, để không phí hoài quãng thời gian ngồi nhà buồn bã, để khỏi phí sức xuân,… Người nhiều tiền, nhưng làm ơn, đừng dựa vào đồng tiền của người mà cho người quyền phán xét, quyền bẻ lái người khác như vậy, nhất là khi những đồng tiền đó không do chính người làm ra!
Những gì người không làm được, và không cho tôi quyền làm được, thì đừng yêu cầu tôi phải hoàn thành tốt. Con người, có chịu học không, hay chỉ là người đều đặn bỏ tiền ra cho học kèm học nhóm, rồi lờ đi khi phát hiện con người lười học? Người bảo tôi “dạy”, nhưng tôi có được “dạy” hay chỉ là năn nỉ học dùm? Đúng là tôi đã kèm cặp em tôi học, nhưng đó là tôi được dạy nó. Tôi được giảng bài cho nó, được răn đe, được nhắc nhở, thậm chí là mắng nó, gõ đầu nó khi nó lơ là. Người dạy một phần, người học chín phần. Vốn dĩ đã không ra chi, xin đừng nghĩ là vì tôi mà chúng không giỏi!
Tôi, một đứa cháu, ở nhờ, bấu víu để ăn học. Tôi biết thân phận và vị trí của mình. Tôi biết nghĩ và tôi biết cư xử.
Nhưng, mọi thứ đều có giới hạn. Tôi cũng có nhu cầu về tiếng nói, về tình cảm – những thứ phân biệt giữa “con” với “người”.
Tôi ở đây, một phần không muốn ba mẹ lo lắng, một phần muốn thay mẹ trả phần nào chữ hiếu với mệ ngoại, một phần vì tình cảm gia đình.
Tôi hối hận vì những lúc không cầm lòng được, đã gọi mà khóc với mẹ, đã đăng những status không vui. Khi ấy, tôi nào biết được, tôi đau một, mà ba mẹ tôi đau mười, em tôi cũng đau...
Nhưng, tôi vẫn chưa bao giờ thôi mong muốn được sống như một sinh viên xa nhà thực thụ. Cái gì cũng có hai mặt. Ở ký túc xá, ở trọ, khó khăn, phức tạp, nhưng tôi được thoải mái. Đói thì ăn, mệt thì nghỉ. Cái áo thấy khỏe thì giặt, cái chén thấy mệt thì để đó rửa sau. Biết bao sinh viên đã và đang ở trọ, ở ký túc xá, họ vẫn sống tốt, học tốt đó thôi.
Ở nhà, bao việc không tên. Làm gì cũng phải nghĩ, làm vậy đúng chưa, có hợp ý không, có sơ suất chỗ nào để bị la không,… Một việc cỏn con cũng sợ, cũng nghĩ. Muốn bỏ đi bớt cho nhẹ lòng, mà mỗi khi vô tư tí chút, là “được” cười… Những ngày thi cử, kiểm tra, lo lắng bài vở, mà vẫn phải lo cho tròn việc nhà, việc chăm,… lại nhớ những khi ở nhà ba mẹ, cứ đến đợt kiểm tra thôi, là được chăm chăm học hành rồi. Bài vở lu bu, không thể nhớ kỹ được những việc vặt trong nhà, vậy là được xem như một đứa “điên”, “tàng”, “không có tâm có ý”,…
Đau, ai lo? Từ nhỏ đến lớn chưa một lần ngất xỉu, vậy mà giờ đây, xa nhà tám tháng, đã được nếm mùi ngã cầu thang vì ngất. May mắn chỉ ngã tại chỗ chứ không lăn xuống, may mắn có bạn bè đỡ dậy, sờ nắn, hỏi han… Về nhà, mệt, cố tươi tỉnh nhưng không giấu nổi vẻ xơ xác, chẳng những được quan tâm, mà còn “Đi chơi nhiều quá, mệt à?”… Nghẹn đắng cổ họng, cố trả lời đàng hoàng nhưng vẫn bị vặn vẹo, và những cái lườm.
Chát! Mười mấy năm trời, biết khóc lặng lẽ ở một góc khuất chứ chưa biết khóc ngược vào trong. Giờ đây, tôi đã học được rồi. Tôi còn biết cả tươi cười, lanh lợi như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Tôi biết giấu cảm xúc. Tôi đã lớn hơn…
“Khó khăn chỉ là thử thách…”
Vẫn thầm nhủ mỗi khi đạp xe trên quãng đường non mười cây số, dưới cái nắng rát da để đi đến trường. Tỏ ra nghi ngờ khi tôi đi học sớm hơn giờ học cả tiếng. Tôi đạp xe hơn nửa tiếng. Khoảng hai chục phút còn lại, tôi hong cái áo mướt mồ hôi cho ráo… Nhiều khi vừa đạp xe vừa khóc. Nhà mình chẳng khó khăn đến mức không mua nổi chiếc xe điện, xe máy, vậy mà chẳng dám mua! Người nói đừng mua,  rào trước đón sau, ý rằng mua bây giờ là phí, là tạo điều kiện cho tôi lơ là học tập. Ở trong một nhà, người nói vậy, tỏ ý rõ vậy, tôi nào dám cãi. Nhìn lại con người, “có điều kiện”, có xe xịn, điện thoại xịn, dù chỉ mới đầu cấp ba…

Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn luôn dặn lòng, không bao giờ nhiễm những thói đó. Tôi vẫn là tôi, sống theo cách của tôi, không hổ thẹn, không hòa lẫn. Tôi chỉ học ở người tính xốc vác nhanh nhẹn trong công việc, tài nấu ăn ngon, và hết.
Gõ…
Viết…
Viết cho nhẹ lòng, như sau trận mưa giông này vậy, nó sẽ cuốn đi những bụi bẩn lâu ngày.
Tôi sẽ bớt than vãn.
Trên tất cả, tôi vẫn thương người, dù lòng vẫn trách. Tôi sẽ tiếp tục cúi đầu và im lặng nghe mỗi khi người mắng, dù nước mắt lại nuốt vào trong. Tôi sẽ không quên ơn người đã cưu mang tôi, cho tôi chén cơm, chỗ ngủ, dù sau này tôi trở về với ba mẹ, với em tôi, với gia đình nhỏ của tôi. Tôi sẽ yêu người và mong một ngày nào đó người nhận ra tôi thật lòng yêu người.

Chờ một ngày, gia đình tôi đoàn tụ…

#Gửi người đọc đã biết tôi là ai:
Tôi viết những dòng này. Dài. Khác với tôi thường ngày. Nhưng, nó thật, và tôi của thường ngày cũng thật.
Tôi nghĩ, người cũng vậy, bởi thế giới nội tâm của chúng ta vốn muôn hình vạn trạng.
Lúc trước, thích vào đây tâm sự, vì người thân của tôi chẳng ai biết đến nơi này.
Chỉ tiếc, sau một sự cố, đây đã không còn là góc thật sự riêng tư của tôi nữa rồi. Nhiều người biết tôi & tôi biết, đã biết chỗ đây.
Tôi không ngăn người đọc, nhưng tôi mong người đừng để những gì tôi tâm sự nơi đây thoát khỏi phạm vi góc tâm sự. Vào đây, một góc riêng, thì xin hãy để nó được ở yên tại vị trí riêng của nó.
Ai cũng có những nỗi niềm riêng giấu kín.
Chúng ta tôn trọng nhau…

03 Tháng Năm, 2013, 10:31:10 PM
Reply #53
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 49
  • Điểm bài viết: 4
Nhai và nuốt một cái bánh ngọt, nghẹn và đắng vô cùng!

Học lực: khá!
Tín chỉ! 7.0 - 8.4 điểm B. Và đứa 7.0 cũng xếp chung hàng với đứa 8.1-2-3-4.
Thôi, kệ. Miễn còn ba mẹ hiểu cho là được.
Chỉ buồn khi những người nghĩ mình có quyền phán xét, có quyền so sánh cứ nói mỉa nói xéo.
Đem kết quả hk1 của mình đi so với kết quả của một đứa học lực giỏi hk1 năm 2 và tb khá cả năm nhất...

Thôi, bỏ. Đợi và âm thầm cố gắng chứng minh, Ngọc nhé! (:

Chờ đợi một bước ngoặt khác nữa...

24 Tháng Mười Hai, 2014, 01:48:43 AM
Reply #54
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 49
  • Điểm bài viết: 4
24.12.2014
Khá lâu để quay về chốn cũ.

Sắp bước qua nửa chặng đường năm thứ ba kinh tế.

27.06.2011
"Vào ĐH... Năm 1: học. Năm 2: Học; săn học bổng. Năm 3:Học, săn học bổng, kiếm tiền thưởng, ngấp nghé việc làm. Năm 4: Học, tốt nghiệp loại giỏi (mà lỡ có xuất sắc cũng được :))). Rồi ra trường. Rồi đi làm. Rồi va chạm. Rồi từng bước trưởng thành... "
Ôi, ngày ấy... :)
Ngày ấy, khi con bé tôi còn tự tin và háu thắng hơn bây giờ rất nhiều, nhìn đời bằng một cặp kính hồng - dù khi đó nó đã tự nhận xét rằng, nó nhìn nhận mọi thứ qua lăng kính trong.

Giờ, nó, đã làm được gì, đang làm điều gì, và, sẽ làm được những chi?
Một con bé tự tin, pha chút kiêu hãnh của ngày xưa, đi đâu mất?
Nó đã vấp và vấp nhiều lần. Nhưng, nó, thực sự, có đứng dậy được, hay không?
...

20...
Gần 21 rồi, Ngọc nhỉ! :) Nhìn lại, Ngọc đã có gì chưa? Bảng điểm không đẹp, thành tích không cao, phong trào không nổi bật, ngoại hình không ổn, và, không còn tự tin!
Ngọc, mi trở nên e dè và nhút nhát, từ lúc nào?
Mi để chính mình cảm thấy chán ghét bản thân, từ khi mô?
Vì sao, mọi thứ trở nên nhạt thếch và lạnh lẽo?

Lòe họ, lòe bản thân bằng những lớp màu lòe loẹt, nhưng bản chất, và đọng lại, được gì? 
- Trôi tuột...


_________

Mình, lúc nào cũng thật nhiều điều muốn nói, nhưng lại không muốn nói. Mâu thuẫn!
Trong mắt ba mẹ, mình là ai, con nít hay người lớn?
Con nít, vì vô lo vô nghĩ, vì chẳng có chuyện chi to tát để trình lên người lớn.
Hay lớn rồi, vì đã biết đi làm, biết lo toan vun vén cho gia đình, biết chuyện và hiểu chuyện...
Con nít, thì biết chi, nên không hỏi, không nói.
Người lớn, thì tự lo, nên không nói, không hỏi.
Nhưng mà, mình, muốn được nói và được hỏi, dù mình ngày càng ít nói và ít hỏi...
Điên! Mình thật khó chiều!...


Tôi, là đứa con gái vừa kịp lớn, là cô nàng thuộc cung Song ngư, là người con đầu già trước tuổi, nên đa ưu, đa đoan và đa cảm.
Có những suy nghĩ, lo lắng về con đường mờ mịt phía trước, có cả chút lăn tăn về một ai đó chưa biết mặt rõ tên, và thi thoảng có vài vấn đề về những mối quan hệ trong xã hội thu nhỏ nữa...
"Thế giới phẳng"...
Tôi thèm cảm giác được quan tâm, thay vì cứ quan tâm cho những người xung quanh ấy. Có phải vì mọi người luôn vội vã, và tôi thì cứ nhởn nhơ, nên, lạc nhịp? :)

Từ khi nào, đã không còn câu chữ để gõ, không còn lời lẽ để thốt ra, không còn cả chỗ để đi lang thang mỗi khi lòng bắt đầu nặng?
Từ đâu, và, vì sao?
Ngọc?

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Still-Water-Maksim-Mrvica/ZW6IAIUB.html
Là nước, hãy là nước, dịu dàng và dữ dội, lẳng lặng và chuyển động không ngừng...

Loanh quanh trong một khối cầu tự tạo. Càng quẫy đạp, càng xoáy đảo, đau đầu...

Là ai, khi chính tôi còn không hiểu nổi, còn cảm thấy khó chịu với chính mình? :)

24 Tháng Năm, 2018, 06:47:51 PM
Reply #55
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 49
  • Điểm bài viết: 4
Già hai năm kể từ ngày chính thức ra trường, đi làm, tại nơi đất khách. Hai năm, vui có buồn có, sướng có khổ có, lên voi có và xuống chó cũng có luôn. Chẳng nhớ mình đã vượt qua những ngày tháng đó như thế nào, nhưng mình rất rõ một điều: từ giờ đến khi xuống hố, mình còn cả quãng dài thườn thượt với "những ngày tháng đó" đủ cấp độ nữa. Vậy nên, cứ thoải mái đi, đời mà, ai cũng dầm mình trong bể khổ cả, đừng than cho mỗi bản thân!

Lắm lúc cảm thấy bản thân chẳng còn níu lại được một mẩu đam mê nào cả. Đi làm thì cày hùng hục, tới lúc về đến phòng thì nằm rũ ra, áo quần nhác thay, đồ ăn nhác nấu, hộp gói ăn rồi cũng nhác dọn,... không ít lần thấy sợ câu nói từng đọc ở đâu đó, "vẫn tồn tại, nhưng thực sự đã chết ở tuổi 25...".
Nhiều lần, rất nhiều lần tự trách sao mồm miệng mình dạo này ác thế. Nóng nảy, cáu gắt và dám thốt ra những điều khiến đối phương phải im lặng. Mình, thực sự, chỉ muốn mình vẫn trong trẻo như ngày trước - dù trước đó không hẳn là trong suốt, nhưng so với giờ, vẫn hồn nhiên biết bao...
Mắng, tiếc, rồi tự cười, tự bào chữa. Một mình, sống nơi đất khách, đến hạt gạo cây tăm cũng phải tự mua, đi làm việc chuyên môn thì ít mà đấu đá nhau thì nhiều. Muốn sống như nai hay như sói, hẳn không cần dùng não mình cũng đưa ra duy nhất một lựa chọn.

Lúc nhỏ, thích có nhiều tiền, vì có nhiều tiền sẽ mua được những món mình thích mà ba mẹ không cho, vì có nhiều tiền sẽ mua được tự do trong những năm sinh viên ăn nhờ ở đậu ác mộng đó, vì có nhiều tiền sẽ cảm thấy mình thật oách,...
Giờ, thèm có nhiều tiền, bởi nó mang lại cảm giác an toàn và thỏa mãn. Về nhà thấy món gì gần hết - đi mua, thấy đồ gì đã hỏng không sửa được - đi mua, thấy ba mẹ lo lắng vì vụ gì đó - đưa ra, tặng cho người thân những món đồ cần thiết,... cảm giác vui hơn tất thảy những niềm vui thuở nhỏ. Và, ừ, một chút an toàn, vào một ngày quá ư mệt mỏi, có thể xin nghỉ phép hoặc lậm luôn cả phép, cho bản thân nằm nướng khét ở nhà hoặc đi tới nơi lạ hoắc nào đó, lười một bữa thôi.

Dần dần cũng thấy bản thân hững hờ đi nhiều lắm. Những mối quan hệ vốn trước đây vun vén, giờ cũng để nó lững thững trôi qua. Biết là không nên, nhưng, cứ thấy người ta toan tính, tư lợi, mình đây vốn tự nhận chẳng mấy thanh cao, cũng thấy chán chường. Có người tiếp cận mình vì cảm giác được đề cao và tôn trọng, chỉ trong một thời gian mình sẩy chân "xuống chó", đã vội lánh tịt mặt rồi. Có người "vô tư", tìm đến mình chỉ để than van và nhờ giúp đỡ, đến mức, như thể họ nghĩ phục vụ và giúp đỡ họ là nghĩa vụ của mình. Có người, miệng cười tươi rói, lúc nào cũng thương cũng nhường cũng nhịn, nhưng sau lưng giở trò, chính chân họ đạp mà còn mượn người khác mang tiếng ác thay... Biết, riết rồi quen. Cứ thong dong mà tiếp xúc, không lạ không thân, bình bình, an toàn cho tất cả.

Mình vẫn luôn tự tin rằng mình có mục tiêu, có kế hoạch hẳn hoi để phấn đấu, nhưng nhiều lúc bản thân cảm thấy nó như vở kịch, mình vẫn gắng gồng để được vui, được hài lòng, được hãnh diện, dù mệt cách mấy thì vẫn nghĩ tới nó để kiếm tìm niềm vui và đi tiếp.
Nhưng, thực sự, hạnh phúc không?

...
Thực sự mệt mà! Nhịn thốt ra lời than, nhưng cảm giác tủi thân và yếu ớt cứ quấn quanh mình!
Có lẽ, phải ngừng bớt thôi.
Mượn chút tinh dầu, chút nước mát, chút tĩnh lặng để mình bớt... sân si. :)