Please login or register.

Login with username, password and session length

Author Topic: Cô bé bán diêm  (Read 5797 times)

16 Tháng Tư, 2010, 08:04:48 PM
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 12
  • Điểm bài viết: 2
  • hoangtumangtensaotinhyeu...it's me
Cảm nghĩ về cô bé bán diêm 

Lủi thủi trong đêm,một em gái nhỏ

Không bà,không mẹ,thiếu tình cha

Một tuổi thơ với ước mơ trong mộng tưởng

Bởi em chỉ là cô bé bán diêm

Một cô bé sống trong hiện tại và quá khứ.

Hiện tại là đây trong bóng đêm đầy đau khổ

Quá khứ là kia với hạnh phúc tràn đầy

Có lẽ chăng em không là một cô bé?

Không được vui,được sống cho riêng mình...

Rét người ta được sưởi ấm.

Đói người ta có miếng ăn.

Trong bóng tối người ta đầy ánh sáng.

Những điều hiển nhiên kia

Những điều bình thường ấy

Mà em phải ưởc,phải mơ trong sự thật phũ phàng??!!..

Hỏi ai đã dồn em vào ngõ cụt

Phải chết đi lấy hạnh phúc cho riêng mình

Chính chúng ta-Những con người vô trách nhiệm

Đã lạnh lùng trước cái chết thật thương tâm!!!

 

Đây là một bài thơ bản thân tôi lấy cảm hứng từ một câu chuyện cảm động viết về một em bé với những bất hạnh mà đáng nhẽ em không phải gánh chịu nó-cô bé bán diêm
« Last Edit: 16 Tháng Tư, 2010, 08:18:37 PM by {S}trange{R} »

23 Tháng Tư, 2010, 11:06:19 PM
Reply #1
  • SMod Giải Trí
  • SUPERMOD
  • *****
  • Posts: 1109
  • Điểm bài viết: 60
  • Box Movies 2011
    • Mr Alex HomePage
Tôi đã có cơ hội đọc câu chuyện "Cô bé bán diêm" này, và mỗi khi gấp sách lại sau khi đã đọc hết cốt truyện, tôi chỉ thương cho em chứ không oan trách những con người bên rìa cuộc đời em.
Em mồ côi, đúng là em mồ coi. Em đói và rét, điều này không chối cãi. Em khao khát, nhưng em núp ở một góc nào đó để ước mơ giữa cái lạnh, và rồi em đã không còn tồn tại nữa. Đúng là câu chuyện đã khắc họa cái khắc nghiệt của đời sống tại thời điểm đó, nhưng, giữa đêm giáng sinh rét muốt, cái một gia đình muốn là quay quần bên nhau, chia sẻ nhau những món ăn ngon, những món quà và cả hơi ấm. Đặt trường hợp khi bạn ở vị trí những người trong nhà và đang đón giáng sinh, bạn có chạy ra ngóng đâu đó ngoài đường xá lạnh lẽo để kiếm một người bất hạnh để cưu mang?

Tôi chỉ hi vọng cuộc sống bớt đau khổ, đói nghèo được giảm đi, không giầy xéo quá nhiều lên các trẻ thơ, để các em không còn rơi vào hoàn cảnh như em bé bán diêm ấy.

24 Tháng Tư, 2010, 08:26:22 PM
Reply #2
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 198
  • Điểm bài viết: 31
  • Alecia Elliott - my love, my heart and soul
Ôi, truyện này được viết từ một truyện có thật đấy!! Mình rất khâm phục Andersen, có lẽ box Văn học cần phải mở 1 topic, fanclub của Andersen :D, hehe.
Ông ấy còn viết rất nhiều truyện cổ tích hay và độc đáo nữa, có thể nói, truyện của Andersen vượt ra ngoài cái khuôn đã đúc hàng vạn truyện cổ tích - truyện của ông kết thúc có hậu, nhưng theo một kiểu hoàn toàn khác, khiến cho mình nghĩ tới ý nghĩa của 2 chữ, có hậu.
Giống như truyện Nàng tiên cá, đọc xong suýt nữa thì mình khóc, hix.

Truyện này cũng thế, không thể nói kết thúc của nó là không có hậu. Phải nói rằng, Andersen đã biến thế giới thật thành một thế giới cổ tích, một thế giới cổ tích với những đau khổ, bất hạnh, và với những mơ ước tươi đẹp của con người.

Và, nói về câu thơ Chính chúng ta-Những con người vô trách nhiệm, câu này vừa đúng, lại vừa sai.
Như bạn Alex nói, trách nhiệm không phải hoàn toàn là của chúng ta. Bởi vì trên thế giới này, từ thời xa xưa, con người đã có sự phân biệt giàu nghèo, do rất nhiều lý do. Hừm... nếu như nói người nghèo nghèo là vì người giàu thì không đúng, phải không? ;)

30 Tháng Năm, 2010, 09:02:56 PM
Reply #3
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 12
  • Điểm bài viết: 2
  • hoangtumangtensaotinhyeu...it's me
Tôi đã có cơ hội đọc câu chuyện "Cô bé bán diêm" này, và mỗi khi gấp sách lại sau khi đã đọc hết cốt truyện, tôi chỉ thương cho em chứ không oan trách những con người bên rìa cuộc đời em.
Em mồ côi, đúng là em mồ coi. Em đói và rét, điều này không chối cãi. Em khao khát, nhưng em núp ở một góc nào đó để ước mơ giữa cái lạnh, và rồi em đã không còn tồn tại nữa. Đúng là câu chuyện đã khắc họa cái khắc nghiệt của đời sống tại thời điểm đó, nhưng, giữa đêm giáng sinh rét muốt, cái một gia đình muốn là quay quần bên nhau, chia sẻ nhau những món ăn ngon, những món quà và cả hơi ấm. Đặt trường hợp khi bạn ở vị trí những người trong nhà và đang đón giáng sinh, bạn có chạy ra ngóng đâu đó ngoài đường xá lạnh lẽo để kiếm một người bất hạnh để cưu mang?

Tôi chỉ hi vọng cuộc sống bớt đau khổ, đói nghèo được giảm đi, không giầy xéo quá nhiều lên các trẻ thơ, để các em không còn rơi vào hoàn cảnh như em bé bán diêm ấy.
Trước hết,mình cảm ơn về nhận xét của bạn.Nhưng bạn ạ,mỗi người có một quan điểm riêng mà,mình nghĩ rằng nếu những người xung quanh không vô trách nhiệm đến thế,có lẽ em đã không phải chịu một đêm giáng sinh như vậy,và có thể sẽ không phải tính đến tình huống như bạn đặt ra.
 Có lẽ suy nghĩ của chúng ta khác nhau,nhưng hi vọng của mình cũng giống như của bạn,nhưng nếu hi vọng có thể thành sự thật được thì tốt quá.Mình mong nhưng điều mình đang cố gắng làm ở hiện tại sẽ khiến hi vọng không còn là hi vọng nữa.

30 Tháng Năm, 2010, 09:05:56 PM
Reply #4
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 12
  • Điểm bài viết: 2
  • hoangtumangtensaotinhyeu...it's me
Ôi, truyện này được viết từ một truyện có thật đấy!! Mình rất khâm phục Andersen, có lẽ box Văn học cần phải mở 1 topic, fanclub của Andersen :D, hehe.
Ông ấy còn viết rất nhiều truyện cổ tích hay và độc đáo nữa, có thể nói, truyện của Andersen vượt ra ngoài cái khuôn đã đúc hàng vạn truyện cổ tích - truyện của ông kết thúc có hậu, nhưng theo một kiểu hoàn toàn khác, khiến cho mình nghĩ tới ý nghĩa của 2 chữ, có hậu.
Giống như truyện Nàng tiên cá, đọc xong suýt nữa thì mình khóc, hix.

Truyện này cũng thế, không thể nói kết thúc của nó là không có hậu. Phải nói rằng, Andersen đã biến thế giới thật thành một thế giới cổ tích, một thế giới cổ tích với những đau khổ, bất hạnh, và với những mơ ước tươi đẹp của con người.

Và, nói về câu thơ Chính chúng ta-Những con người vô trách nhiệm, câu này vừa đúng, lại vừa sai.
Như bạn Alex nói, trách nhiệm không phải hoàn toàn là của chúng ta. Bởi vì trên thế giới này, từ thời xa xưa, con người đã có sự phân biệt giàu nghèo, do rất nhiều lý do. Hừm... nếu như nói người nghèo nghèo là vì người giàu thì không đúng, phải không? ;)
Uhm,có thể bạn nói đúng,mình cảm ơn vì những chia sẻ của bạn cho bài viết này ha.