Ôi, truyện này được viết từ một truyện có thật đấy!! Mình rất khâm phục Andersen, có lẽ box Văn học cần phải mở 1 topic, fanclub của Andersen

, hehe.
Ông ấy còn viết rất nhiều truyện cổ tích hay và độc đáo nữa, có thể nói, truyện của Andersen vượt ra ngoài cái khuôn đã đúc hàng vạn truyện cổ tích - truyện của ông kết thúc có hậu, nhưng theo một kiểu hoàn toàn khác, khiến cho mình nghĩ tới ý nghĩa của 2 chữ, có hậu.
Giống như truyện Nàng tiên cá, đọc xong suýt nữa thì mình khóc, hix.
Truyện này cũng thế, không thể nói kết thúc của nó là không có hậu. Phải nói rằng, Andersen đã biến thế giới thật thành một thế giới cổ tích, một thế giới cổ tích với những đau khổ, bất hạnh, và với những mơ ước tươi đẹp của con người.
Và, nói về câu thơ
Chính chúng ta-Những con người vô trách nhiệm, câu này vừa đúng, lại vừa sai.
Như bạn Alex nói, trách nhiệm không phải hoàn toàn là của chúng ta. Bởi vì trên thế giới này, từ thời xa xưa, con người đã có sự phân biệt giàu nghèo, do rất nhiều lý do. Hừm... nếu như nói người nghèo nghèo là vì người giàu thì không đúng, phải không?
