Please login or register.

Login with username, password and session length

Author Topic: Vu vơ  (Read 5442 times)

28 Tháng Một, 2009, 10:50:40 AM
  • MOD
  • ***
  • Posts: 2150
  • Điểm bài viết: 290


Lần đầu tiên trái tim thấy được hạnh phúc đích thực
Một ngày mai
Sẽ về nơi đó tìm lại những kỉ niệm của thời gian
Dẫu đã đi qua nhưng dấu chân vẫn còn lưu lại
Nhất định một ngày nơi đó, em sẽ lại về  :x

Bất chợt một ngày, khi vô tình nhận ra mình đã đánh mất một điều gì, ta mới biết rằng mình yêu quí và trân trọng nó như thế nào. Đến giây phút này, khi ta hiểu ra được những lỗi lầm của mình thì yêu thương của ta đã không còn nơi đây. Hôm qua ta bên nhau, yêu thương và hạnh phúc biết bao. Liệu hôm nay ở mỗi nơi, cả hai trái tim đã rạn vỡ có cùng nhìn về một phía để rồi hối tiếc? Muốn khóc thật to nhưng nước mắt mãi không rơi, đành nhắm mắt để cố quên đi những nỗi đau, biết đâu ngày mai nắng lên, niềm đau sẽ qua.

Khtn vẫn đang chờ Cuộc sống  :P
« Last Edit: 30 Tháng Bảy, 2009, 11:31:30 PM by Yan_sora »

04 Tháng Tư, 2009, 01:14:56 PM
Reply #1
  • MOD
  • ***
  • Posts: 2150
  • Điểm bài viết: 290
Vu vơ, đọc lại blog cũ :D

Hỏi ấy nhé, đối với ấy thế nào là chia sẻ?

Có phải là những lúc ngồi nói chuyện với nhau, kể cho nhau nghe về chuyện của ngày hôm nay, về những gì đã xảy ra của ngày hôm qua, về dự định sắp tới trong ngày mai, về sở thích, về suy nghĩ, về ước mơ... nói chung là nói cho nhau nghe về hầu hết mọi chuyện tốt đẹp?
Cũng đúng thôi, dù là chuyện gì thì khi nói với nhau cũng là chia sẻ.
 
Có phải là những món quà nhỏ nhỏ, khi thì được đưa trực tiếp, khi thì phải nhờ đến chiếc máy tính đang kết nối với một thế giới ảo rộng lớn nhưng trong đó là có đầy những tình cảm yêu mến thực sự dành cho nhau ? Cũng đúng thôi, quan tâm là chia sẻ mà. 
 
Có phải là những tin nhắn ngắn ngủi cho một ngày học tập và làm việc mệt mỏi, hay những lời động viên tinh thần vô cùng quý giá trước mỗi kì thi, thậm chí là lời chúc mừng thành công, dù có thể thành công đó không phải của cả hai mà là của...một đội bóng xa lắc xa lơ, để rồi từ đó nghĩ giá mà gặp nhau sớm hơn, nhưng vẫn thầm cảm ơn hiện tại đã cho ta được như bây giờ, quen nhau và hiểu nhau? Cũng đúng thôi, đó là chia sẻ niềm vui mà.


Có phải chỉ là những phút vu vơ ngồi nghĩ về nhau, chợt nhớ đến nhau trong khoảnh khắc, hay chỉ là cùng nghe một bài hát, cùng nhâm nhi trà dù đang ở cách nhau rất xa? Cũng đúng thôi, chia sẻ giúp ta thêm yêu thương. Vậy nếu được chia sẻ thì thật tốt nhỉ, khi chia sẻ ta như được sống trong vô vàn quan tâm, yêu thương và niềm vui.

Nhưng, chia sẻ đâu chỉ có một mặt như vậy. Còn cái gọi là nỗi buồn, hay trăn trở thì sao? Đừng nghĩ rằng những thứ đó ta chỉ tự "dành" cho mình ta thôi, không nên làm người khác phải lo cho mình làm gì. Như vậy là ấy đang vô tâm, đang nhẫn tâm từ chối yêu thương mà người khác muốn dành cho ấy đấy.

Thử tưởng tượng nhé, cái cái cảm giác khi quan tâm, hỏi thăm mà nhận được câu trả lời "không có gì đâu, dù sao cũng xong rồi" nó ra sao nhỉ? Chắc hẳn sẽ thấy hụt hẫng vì chợt nhận ra, những lúc bạn mình khó khăn nhất mình không ở bên cạnh để giúp đỡ, ít nhất là về mặt tinh thần. Mình chỉ xuất hiện cái lúc mà chuyện xong rồi mà thôi. Rồi sẽ thấy thật buồn, suy nghĩ linh tinh rằng mình chưa đủ thân thiết, chưa đủ niềm tin trong mắt bạn. Càng yêu quý nhau, người ta càng mong muốn được làm nhiều điều cho nhau. Vậy thì sao không thể chia sẻ nỗi buồn nhỉ? Điều đó không hề khiến người kia buồn đâu. Đương nhiên là vẫn có buồn, nhưng là buồn cho nỗi buồn của ấy thôi. Còn lại, sau những nỗi buồn kia là cả một niềm vui vô hình, vui vì người mình yêu quý tìm chia sẻ. Không có gì buồn bằng việc không thể giúp người mình yêu quý trong lúc khó khăn đâu, vậy nên đừng làm bạn mình phải buồn nhé!

Điều cuối, hãy luôn nhớ rằng: Chia sẻ bao gồm cả niềm vui, nỗi buồn và chia sẻ chính là yêu thương đấy!

Tớ nhớ Koi  :P

23 Tháng Mười Hai, 2009, 08:52:34 PM
Reply #2
  • Nguyên Hoàng
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 5
  • Điểm bài viết: 1
  • New way
      Anh nhớ, ngày nào em đến bên anh, niềm hạnh phúc đó tưởng như là mãi mãi. Anh nhớ, ngày mùa hạ xa xa anh ngồi viết cho em một bài thơ chứa đầy nắng và gió, bởi anh biết em rất thích chúng - Như là em sinh ra để làm một cơn gió và anh thì sinh ra để yêu em :p. Anh nhớ, đêm Vu Lan mình ngồi bên nhau ngắm Hồ Gươm mùa thu hàng tiếng đồng hồ. Anh nhớ, nhớ món quà em tặng cho anh vào dịp đầu năm học mới cùng những lời chúc, và anh đã cố gắng rất nhiều em ạ, chỉ tiếc rằng anh lại làm vỡ nó, đó giống như là một điềm báo trước cho niềm hạnh phúc không trọn vẹn. Anh còn nhớ rất nhiều điều nữa, nhớ đợt Tết cứ buồn mãi cho tới tận ngày cuối cùng khi em nói "Em về rồi đấy!". Sẽ còn rất nhiều điều nữa, của những tháng năm đã qua, anh còn nhớ và anh sẽ còn tiếc nuối mãi vì anh không được quay lại nữa rồi. Anh không bắt em phải nhớ những kỉ niệm đó nữa đâu, bởi anh biết thực lòng em không muốn, nhưng mà anh sẽ không quên, thi thoảng anh sẽ đọc lại những bức thư mà em viết cho anh trong những ngày lễ. Có thể ngày mai anh sẽ dành một chút thời gian để ra Hồ, nơi mà cách đây một năm anh thường cùng em dạo bước, vậy mà giờ đây sẽ chỉ còn anh đứng ngắm người ta. Em còn nhớ những ngày sức khỏe em rất thất thường chứ, anh đã từng rất sợ, anh sợ em rồi cũng giống như Aki trong Ai wo sake bu - dù biết đó là một điều thật vớ vẩn nhưng anh vẫn rất sợ, nếu điều đó xảy ra, cuộc sống của anh sẽ không còn một chút ý nghĩa nào nữa. Dẫu giờ đây anh không còn em, nhưng thật may mắn vì điều tồi tệ đó đã không xảy đến, em còn đó thì cuộc sống của anh vẫn còn nhiều điều hạnh phúc. Anh sẽ vẫn cố gắng, cố gắng cho tới lúc mỏi mệt, rồi anh sẽ ngủ gục đi và biết đâu anh sẽ được nằm mơ thấy em, em nhỉ. Liệu trong mơ chúng ta có cùng nhau đi dạo khắp khu phố cổ được không :p

      Ngày mai là Noel rồi, không biết trời có kịp lạnh không. Anh thích cái không khí lành lạnh, bởi khi đó anh sẽ nhớ ra rằng thật ấm áp khi được ở bên em.


11 Tháng Sáu, 2010, 10:51:41 AM
Reply #3
  • Nguyên Hoàng
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 5
  • Điểm bài viết: 1
  • New way

Có một sự thật là, không phải cứ nắm rõ được hết tính cách, thuộc lòng hết những sở thích, thấu suốt được hết những lời nói,...đã được coi là hiểu nhau.
Thời gian trôi đi khiến tôi nhận ra rằng, hiểu nhau đơn giản là khi không cần phải nói rõ ràng, không cần phải giải thích từng chi tiết nhỏ, người kia vẫn hiểu tâm trạng của bạn ra sao và thực sự bạn đang mong muốn điều gì.

21 Tháng Tám, 2010, 01:07:35 PM
Reply #4
  • MOD
  • ***
  • Posts: 2150
  • Điểm bài viết: 290


What do you live for?

Kaz: Live for yourself, but think for others.
« Last Edit: 17 Tháng Mười, 2010, 05:54:57 PM by Yan_sora »

13 Tháng Sáu, 2011, 12:50:44 PM
Reply #5
  • MOD
  • ***
  • Posts: 2150
  • Điểm bài viết: 290


Tôi 22, vô sản nhưng không vô sinh


03 Tháng Tư, 2012, 12:05:44 PM
Reply #6
  • MOD
  • ***
  • Posts: 2150
  • Điểm bài viết: 290
Buổi sáng, 7h dậy, ăn sáng, uống nước chè và làm việc.
Buổi tối, dán cao lưng, nằm đọc sách, 1h ngủ.
Tôi, 23 tuổi (không phải 63 tuổi)
Khi tìm thấy lí tưởng để cống hiến thì cũng đáng để vất vả.

06 Tháng Tư, 2012, 11:13:24 PM
Reply #7
  • MOD
  • ***
  • Posts: 2150
  • Điểm bài viết: 290
"Biển rộng trời cao, con vẫy vùng ..."

16 Tháng Năm, 2012, 06:59:11 AM
Reply #8
  • MOD
  • ***
  • Posts: 2150
  • Điểm bài viết: 290
She put him out like the burnin' end of a midnight cigarette
She broke his heart he spent his whole life tryin' to forget
We watched him drink his pain away a little at a time
But he never could get drunk enough to get her off his mind
Until the night

01 Tháng Sáu, 2012, 01:46:46 AM
Reply #9
  • CTV box ĐTTH - Team OCR
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 409
  • Điểm bài viết: 56
    • Cafe sữa
Tại sao lại có một bản nhạc quá buồn thế này?