Vu vơ, đọc lại blog cũ
Hỏi ấy nhé, đối với ấy thế nào là chia sẻ? Có phải là những lúc ngồi nói chuyện với nhau, kể cho nhau nghe về chuyện của ngày hôm nay, về những gì đã xảy ra của ngày hôm qua, về dự định sắp tới trong ngày mai, về sở thích, về suy nghĩ, về ước mơ... nói chung là nói cho nhau nghe về hầu hết mọi chuyện tốt đẹp?
Cũng đúng thôi, dù là chuyện gì thì khi nói với nhau cũng là chia sẻ. Có phải là những món quà nhỏ nhỏ, khi thì được đưa trực tiếp, khi thì phải nhờ đến chiếc máy tính đang kết nối với một thế giới ảo rộng lớn nhưng trong đó là có đầy những tình cảm yêu mến thực sự dành cho nhau ?
Cũng đúng thôi, quan tâm là chia sẻ mà. Có phải là những tin nhắn ngắn ngủi cho một ngày học tập và làm việc mệt mỏi, hay những lời động viên tinh thần vô cùng quý giá trước mỗi kì thi, thậm chí là lời chúc mừng thành công, dù có thể thành công đó không phải của cả hai mà là của...một đội bóng xa lắc xa lơ, để rồi từ đó nghĩ giá mà gặp nhau sớm hơn, nhưng vẫn thầm cảm ơn hiện tại đã cho ta được như bây giờ, quen nhau và hiểu nhau?
Cũng đúng thôi, đó là chia sẻ niềm vui mà.Có phải chỉ là những phút vu vơ ngồi nghĩ về nhau, chợt nhớ đến nhau trong khoảnh khắc, hay chỉ là cùng nghe một bài hát, cùng nhâm nhi trà dù đang ở cách nhau rất xa? Cũng đúng thôi, chia sẻ giúp ta thêm yêu thương.
Vậy nếu được chia sẻ thì thật tốt nhỉ, khi chia sẻ ta như được sống trong vô vàn quan tâm, yêu thương và niềm vui. Nhưng, chia sẻ đâu chỉ có một mặt như vậy. Còn cái gọi là nỗi buồn, hay trăn trở thì sao? Đừng nghĩ rằng những thứ đó ta chỉ tự "dành" cho mình ta thôi, không nên làm người khác phải lo cho mình làm gì.
Như vậy là ấy đang vô tâm, đang nhẫn tâm từ chối yêu thương mà người khác muốn dành cho ấy đấy.Thử tưởng tượng nhé, cái cái cảm giác khi quan tâm, hỏi thăm mà nhận được câu trả lời "không có gì đâu, dù sao cũng xong rồi" nó ra sao nhỉ? Chắc hẳn sẽ thấy hụt hẫng vì chợt nhận ra, những lúc bạn mình khó khăn nhất mình không ở bên cạnh để giúp đỡ, ít nhất là về mặt tinh thần. Mình chỉ xuất hiện cái lúc mà chuyện xong rồi mà thôi. Rồi sẽ thấy thật buồn, suy nghĩ linh tinh rằng mình chưa đủ thân thiết, chưa đủ niềm tin trong mắt bạn. Càng yêu quý nhau, người ta càng mong muốn được làm nhiều điều cho nhau. Vậy thì sao không thể chia sẻ nỗi buồn nhỉ? Điều đó không hề khiến người kia buồn đâu. Đương nhiên là vẫn có buồn, nhưng là buồn cho nỗi buồn của ấy thôi. Còn lại, sau những nỗi buồn kia là cả một niềm vui vô hình, vui vì người mình yêu quý tìm chia sẻ. Không có gì buồn bằng việc không thể giúp người mình yêu quý trong lúc khó khăn đâu, vậy nên đừng làm bạn mình phải buồn nhé!
Điều cuối, hãy luôn nhớ rằng:
Chia sẻ bao gồm cả niềm vui, nỗi buồn và chia sẻ chính là yêu thương đấy!Tớ nhớ Koi 