Please login or register.

Login with username, password and session length

Author Topic: Tìm hiểu về đất nước Italia  (Read 53780 times)

19 Tháng Tám, 2006, 08:51:12 PM
Reply #45
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
8.Ẩm thực-Văn hóa ẩm thực Italia


Bữa sáng cho công việc hầu như không được biết đến. Trừ những ngoại lệ hiếm hoi ở các thành phố lớn . Bữa sáng ở các quán ăn (quán cà phê) được phục vụ từ 7h30 đến 10h sáng. Theo đặc trưng, bữa sáng bao gồm một bánh mỳ nướng dạng ổ giống như bánh mỳ hình lưỡi liềm của Pháp.


Bánh có thể ăn không (liscia), kẹp mứt (con marmalata) hay bánh trứng sữa (con crema). Thường thì vào buổi sáng cà phê được phục vụ trong các quán cappuccino (cà phê sữa đánh sủi bọt). Cà phê tiêu chuẩn là cà phê pha bằng phin, đen và nặng. Ở miền Nam, bữa sáng thường bắt đầu sớm hơn và có thể thiết yếu hơn.

Sự hiếu khách đóng vai trò tối quan trọng trong tập tục làm việc của người Ý, và thường bao gồm việc ăn tối tại nhà hàng. Cho dù bạn cảm thấy gì đi nữa, việc từ chối bất kỳ lời mời nào cũng sẽ bị hiểu như là một sự xúc phạm.

Bữa tối cho công việc chỉ bao gồm một nhóm nhỏ, đặc biệt. Nếu bạn là chủ, hãy tham vấn người liên hệ người Ý của bạn trước khi mời thêm người. Bởi lẽ bạn không có cách nào biết hết được cá tính “bên trong” cũng như cấp bậc của tất cả mọi người, đừng ngại yêu cầu giúp đỡ.

Tuỳ thuộc vào việc quan hệ của bạn với đối tác của bạn phát triển tốt đẹp đến đâu mà các quyết định công việc thường không được đưa ra trong khi ăn. Hãy làm theo những gì người bạn ý ăn cùng bạn làm và đợi họ bắt đầu những thảo luận về công việc. Nên biết rằng các nghi thức của bữa tối rất được coi trọng ở Ý. Nếu bạn cảm thấy mình đã làm buồn lòng người chủ dưới bất kỳ hình thức nào - hãy nói văn hoá của Ý khác văn hoá của nước bạn như thế nào và để họ hiểu là bạn không cố ý. Người Ý biết họ có rất nhiều nghi thức trong mọi việc và họ chịu được những lỗi do vô ý. Tuy nhiên, họ có thể sẽ tế nhị nếu cảm thấy có sự bình phẩm (cho dù không cố tình thế nào đi chăng nữa).

Bữa trưa vẫn là bữa ăn quan trọng nhất trong ngày ở nhiều nơi và thường được phục vụ sau 12h30 trưa, và đôi khi kéo dài hàng giờ. Cho dù là ở nhà hay ở nhà hàng, bữa trưa là bữa ăn khá tỉ mỉ với nhiều món ăn. Tuy nhiên, theo đặc trưng, bữa trưa bao gồm một món khai vị nhẹ, sau đó là món súp, mỳ ống hoặc cơm, rồi thịt hoặc cá với rau hoặc sa lát. Bữa ăn kết thúc với món tráng miệng hoặc pho mát với hoa quả, và, tất nhiên, cà phê pha bằng phin.

Rượu và nước được phục vụ suốt bữa trưa cùng với bánh mỳ. Thỉnh thoảng, dầu ô lưu được dùng để thay thế cho bơ. Nên tránh dùng bánh mỳ để quét dầu ô lưu hay nước sốt trên đĩa của bạn. Người ý cho rằng rượu nên được nhâm nhi từ từ; hơn thế, họ tự hào là không bị ảnh hưởng bởi rượu. Uống quá nhiều một lúc hay tỏ ra bị say rượu đều bị coi là vụng về và làm hỏng nghi thức làm việc của Ý.

Người Ý cũng có thể cảm thấy bị tự ái nếu bạn dùng tay hoặc ngón tay để ra hiệu cho họ. Nếu cần gọi người phục vụ, bạn hãy hiệu bằng cách chìa các ngón tay xuống hoặc đơn giản là dùng mắt để ra hiệu. Đừng nhai kẹo cao su trong nhà hàng hay trên đường phố. Các khu vực dành cho người không hút thuốc vẫn còn rất hiếm và các biển cấm hút thuốc vẫn thường bị người hút thuốc lờ đi. Nếu bạn được mời ra ngoài, bạn có thể đề nghị trả tiền. Tuy nhiên, theo nghi thức làm việc của người ý, người chủ sẽ từ chối đề nghị này. Như thông lệ bình thường, nên nài nỉ trả tiền nếu bạn là người mời.

Nếu bạn chủ trì một bữa ăn ở nhà hàng và thanh toán hoá đơn, tốt hơn là trả tiền trước bữa ăn. Nguyên tắc này là rất nên tuân theo nếu bạn là phụ nữ bởi sau đó khách có thể sẽ từ chối để cho bạn trả tiền. Khi vào nhà hàng và đi taxi, tiền boa khoảng 10% là đủ. Ngay cả khi tiền boa đã được tính vào hoá đơn, bạn vẫn nên bỏ ra đến khoảng 5% để boa thêm. Bởi lẽ người phục vụ luôn mong đợi tiền boa, bất kỳ khi nào bạn thắc mắc, hãy hỏi xem tiền boa đã được tính vào hoá đơn hay chưa. Cà phê được dùng suốt cả ngày. Thời gian nghỉ để uống cà phê ở giữa các cuộc họp thường được dùng để tái lập lại các quan hệ cá nhân, đặc biệt khi cuộc họp là một cuộc họp căng thẳng. Ngay cả khi bạn không uống được cà phê, hãy tận dụng tối đa thời gian này.

Các quán cà phê (gọi là “bar”) có thể thấy ở khắp mọi nơi: đó là nơi để đến ăn sáng, uống cà phê, ăn bánh mỳ cuộn có nhân cho bữa trưa, uống rượu nhẹ vào buổi tối, và thậm chí chỉ là để ăn một que kem. Đó là điểm đến thường xuyên cho các hoạt động xã hội, thường mở cửa vào tất cả các giờ trong ngày. Những nơi này theo truyền thống có cả chỗ ngồi trong nhà và ngoài trời, và thường được xếp sát vào nhau.

Khi bạn vào quán cà phê, hãy tự tìm chỗ ngồi. Một khi yêu cầu hoá đơn, hãy chuẩn bị tiền để trả, bởi theo đặc trưng, người phục vụ sẽ đợi ở bàn của bạn cho đến khi bạn trả tiền. Bữa tối thường được phục vụ muộn. Ví dụ, 8h đến 9h tối thường lệ là giờ bắt đầu bữa tối ở miền Bắc, 9h tối ở Rome, 10h tối ở Naples. ở các thành phố chính, bữa tối có thể kéo dài đến quá nửa đêm nếu nó thay bữa trưa làm bữa ăn chính trong ngày. Bạn có thể thấy tất cả mọi ni trừ các nhà hàng cho “khách du lịch” đều đóng cửa trước 8h30 đến 9h tối. Nếu bữa trưa là bữa ăn chính trong ngày, bữa ăn tối với gia đình ở nhà sẽ là ăn nhẹ. Trong trường hợp này, bữa ăn thường chỉ đơn giản với mỳ ống hay súp và rút lại với sa lát, tiếp theo là hoa quả theo mùa.

Được mời đến ăn tối tại nhà là một vinh dự hiếm có, vì thế hãy nhận lấy cơ hội này để củng cố quan hệ công việc. Các bữa tiệc buổi tối thường kết thúc vào khoảng nửa đêm hoặc kéo dài đến đầu giờ sáng hôm sau. Khi được mời đến nhà riêng, nên hạn chế việc đi lang thang từ phòng này đến phòng khác. Các bữa tiệc buổi tối hoặc bữa ăn trưa lớn thường bắt đầu bằng món rượu nhẹ như rượu cinzano, vecmut, hay campari. Thứ đồ uống phổ biến sau bữa tối là grappa, thứ rượu brandi làm từ vỏ và rễ nho; một thứ đồ uống khác là sambuca, một thứ đồ uống có mùi vị thơm. Các loại rượu đặc trưng thường được dùng trong bữa tối và được lựa chọn cẩn thận để bổ sung cho các món ăn. Lại một lần nữa phải nhắc lại, khi rượu được dùng trong bữa ăn, nó nhằm làm cho hương vị các món ăn thêm đậm đà chứ không phải để uống cho say.

Rượu trắng (bianco) theo đặc trưng được dùng với các món khai vị hoặc cá, trong khi rượu đỏ (rosa) thường đi cùng với các món khai vị và thịt. Rượu ngọt hơn sẽ được dùng với đồ tráng miệng. Câu nói để nâng cốc phổ biến nhất là “salute” (chúc sức khoẻ ông) hoặc dân dã hơn là “cin-cin”. Vị trí vinh dự nhất là giữa các bên bàn, người quan trọng nhất sẽ ngồi ngay bên phải chủ. Nếu hai vợ chồng cùng chủ trì một bữa tiệc thì một người sẽ ngồi ở đầu bàn này còn người kia ngồi ở đầu bàn bên kia. Thỉnh thoảng, tại các bữa tiệc ăn tối, các cặp có thể bị chia cắt và xếp ngồi cạnh người mà họ không biết trước. Mục đích của sự sắp xếp này là giới thiệu những người lạ với nhau và tạo các cuộc hội thoại.

Người Ý không đổi tay khi cần dao và dĩa như người Mỹ. Khi dùng cả hai, dao vẫn được cầm ở tay phải, và dĩa vẫn được cầm ở tay trái. Có thừa rất nhiều đồ dao dĩa. Nếu bạn không chắc dùng cái nào, cách tốt nhất là bắt đầu từ cái ngoài cùng và dùng dần vào theo từng món ăn. Đưa đĩa ra ở phía bên trái bạn. Việc rời bữa ăn để vào nhà tắm hay vì bất kỳ một mục đích nào khác đều bị coi là cử chỉ xấu. Món ăn ý rất đa dạng bao gồm cảm thập cẩm (món ăn với cơm là món chính), mỳ sợi và mỳ ống, bánh piza, gnocchis, súp và thịt hầm. Đồ ăn biển và cá rất phong phú khắp nước ý nhờ có đường bờ biển dài. Rau và hoa quả rất ấn tượng đặc biệt là ở miền Nam. Hãy cẩn thận với việc cho thêm muối, hạt tiêu hay nước sốt cà chua bởi việc này có thể khiến người chủ cho là món ăn bị nấu nhạt hay nếu không thì cũng thiếu gia vị.

Thay vì việc cắt rau diếp vào sa lát, bạn nên cuộn chúng lại thành cuộn để có thể dùng dĩa để ăn. Nếu ăn mỳ ống, đừng dùng thìa để trợ giúp trong việc ăn món này. Thay vào đó, hãy thận trọng dùng dĩa và thành bát hoặc đĩa để xoắn lại thành búi có thể gắp được. Sau đó cho cả dĩa đầy mỳ vào miệng một lúc; nhai tóp tép món ăn bị coi là cử chỉ xấu. Nếu có nước thịt luộc hoặc nước sốt bạn có thể dùng bánh mỳ để nhúng ăn. Tuy nhiên, đừng đến nỗi phải dùng bánh mỳ để vét xung quanh đĩa. Khi bữa ăn kết thúc giao và dĩa được để song song với nhau ngang thành bên phải của đĩa. Nếu bạn để cả hai đồ dùng này xuống đĩa lâu hơn bình thường một chút, đó là biểu hiện của việc bạn đã ăn xong và đĩa của bạn sẽ bị mang đi.

Khi không ăn vẫn phải để tay trên bàn

Khẩu phần ăn thường ít, nhưng có nhiều món hơn

Bạn luôn được chào đón khi dùng thêm đồ uống

Bạn không nên ăn hết tất cả mọi thứ trên đĩa, nhưng ăn hết mức có thể. Nếu bạn không muốn ăn thêm thức ăn, bạn có thể sẽ phải nài nỉ vài lần trước khi người chủ tin bạn

Một tách cà phê phin đen đặc theo truyền thống được dùng để kết thúc bữa ăn. Đồ uống này nên được uống nhanh bởi nó có thể nhanh chóng bị nguội và trở nên không ngon

Nếu bạn muốn uống cà phê không có chất caffeine, hãy dùng loại có dòng chữ “hag”, có nghĩa là không có caffeine



19 Tháng Tám, 2006, 08:52:49 PM
Reply #46
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
8.Ẩm thực-Đến Ý với “Chanh” để thưởng thức món Ý ngon lành tại Limone


Bất cứ ai, dù không biết một tý ty tiếng Italia nào, đều có thể luận ra tên quán Limone có nghĩa là Quả chanh vàng. Cũng chẳng cần phải là một tín đồ của Serie A, bạn hoàn toàn có thể nhận ra sự tinh tế, dí dỏm của chủ quán khi tấm rèm cửa sổ đang hờ hững buông xuống với ba sắc màu xanh - trắng - đỏ, màu quốc kỳ Italia.


Và một không gian mở để những cậu thanh niên trẻ có thể chạy vội vào quán, mua một mảnh pizza, rồi chạy sang chơi tiếp ván games ở khu vui chơi đối diện. Lọt giữa rất nhiều cửa hàng kính và đèn lấp lánh, Limone có một dáng vẻ hiền lành và thân thiện. Không gian tràn ngập sắc vàng chanh dụi nhẹ, bàn ghế gỗ để mộc, trên tường là những bức tranh hoa lá nhỏ xinh và trẻ trung.

Gây ấn tượng nhất có lẽ là tấm bảng hiệu rất Tây ở cửa vào, và những chiếc đèn ốp tường chạm trổ chữ L duyên dáng. Anh chủ quán, người tự nhận là “ngày nào cũng ăn món Ý mà không chán”, đã dồn bao nhiêu tâm huyết vào Limone. Anh đã cùng người bếp trưởng trăn trở rất nhiều để lập ra một menu, nếu cần thì phải thay đổi một chút cả về tỷ lệ nguyên liệu nữa, để thích hợp với khẩu vị người Việt.

Đi vào hoạt động đã được 2 tháng, Limone đã kịp có những “khách hàng ruột” của mình. Nhiều khách hàng đã quay lại thường xuyên, vì “không ngờ là món Ý lại dễ ăn và ăn ngon như thế”. Hơn nữa, với mong muốn có nhiều người Việt biết và thích ẩm thực Italia, anh chủ quán đã “kéo” giá tiền từng món xuống “bình dân” đến hết mức có thể, chỉ bằng 2/3 ở những quán Ý bình thường khác.

Hãy khởi đầu một ngày làm việc của bạn với một chiếc bánh ngọt và ly Cappuccino thơm lừng. Pizza ở Limone từ 30.000-60.000đ/chiếc tuỳ loại, đủ cho 4-5 người ăn. Nếu muốn tiết kiệm thời gian mua sắm, hãy ghé qua đây và mua một chiếc Pizza miếng với giá 8.000đ. Một bữa ăn theo đúng phong vị Ý có thể được thưởng thức rất tiện lợi, nhẹ nhàng mà ngon lành với món điểm tâm Bruschetta Rossa (6.000đ/suất). Bánh mỳ được cắt lát, nướng qua cho vừa đủ giòn rồi tưới cà chua tươi và dầu ôliu lên trên, rắc thêm chút rau húng Tây. Món mỳ Ý thì không thể thiếu được rồi, đây gần như là một món “gia bản” của người dân vùng Địa Trung Hải. Mỳ Bolognese (35.000đ/suất) làm từ mỳ tươi được cán và cho vào nồi tại chỗ, ăn với sốt thịt bò cà chua, ngậy mà không béo. Trong khi đó, món Pizza bao giờ cũng đòi hỏi người làm phải rấtcầu kỳ mà thời gian lại phải nhanh để đáp ứng nhu cầu thực khách. Một chiếc Pizza Prosciutto e Funghi (40.000-60.000đ/chiếc) được chế biến tuần tự như sau: bánh được dàn thành bản tròn, đổ sốt cà chua lên trên, rồi rải pho mát và jambon hun khói, cuối cùng là nấm tươi đã sơ chế.

Tất cả cho vào lò nướng ở nhiệt độ 350 độ trong 4 phút, sao cho phần sốt cà chua và pho mát sôi lục bục là được. Khi ăn bìa bánh vàng ươm và giòn tan, ruột bánh mềm có vị quậy và bùi, sợi pho mát lúc cắt bánh chảy dài như sợi tóc óng ánh… Đồ uống đi kèm thì đã có bia tươi, các loại nước ép hoa quả, và nhất là vang Ý. LyLouis Chardonnay có màu trắng xanh rất thanh lịch và hương thơm hoà trộn, thích hợp với những món được chế biến từ hải sản tươi. Một ly tuyệt thì dùng với các món mỳ…Đừng ngại rằng bạn đi một mình hay với cả gia đình, đón chào bạn với cả bữa tối thịnh soạn, hay chỉ một ly kem chanh nhà hàng tự làm (8.000đ), một tách cà phê Ý với bọt sữa nóng (15.000đ) là thái độ nhiệt tình, tận tâm như nhau.

Hay là thế này vậy nhé, nhân dịp đầu xuân mới, hãy cùng người phụ nữ của mình khám phá nét đặc trưng của 1 trong 4 nền ẩm thực xuất sắc nhất thế giới, bắt đầu bằng món Salad mùa xuân: hành tây, dưa chuột, cà chua, capers, ô liu, xà lách,… Nhất định là người thực khách khó tính nhất cũng sẽ cảm thấy năm mới bắt đầu thật rồi, một sự khởi đầu tươi và dịu mát như hương trái chanh vàng…



19 Tháng Tám, 2006, 08:54:09 PM
Reply #47
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
8.Ẩm thực-Các món ăn địa phương Ý


Vùng Bologna - thức ăn từ vùng này có bn chất đậm và giàu dinh dưỡng- các món ăn tiêu biểu là tortellini và proscuitto

. Vùng Florence và Tuscany - món ăn từ các vùng này làm chủ yếu từ thịt lợn đực, thịt, đậu, một lượng lớn dầu ô lưu, rau thơm và tỏi
. Vùng Genoa - với các món gnocchi, pesto, cá tươi hầm
. Vùng Lombardy - với các món osso buco, các món ăn từ thịt cừu, cháo ý
. Vùng Rome - các món ăn đa dạng như mỳ ống, thịt, rau
. Vùng Veneto - món cá rán từ biển Adriatic, rau sạch
. Miền Nam và viễn Sicily - với các món như bánh piza, rau sạch từ các trang trại, sung, dầu ô lưu, rau thơm

  Truyền thuyết về bánh Giáng sinh Panettone

Bánh Panettone là bánh Giáng sinh nổi tiếng nhất của Italia và là biểu tượng của thành phố Milan từ 6 thế kỷ qua. Chiếc bánh giống bọt biển này thường chứa nho khô và trái cây tẩm đường. Có nhiều truyền thuyết về nguồn gốc chiếc bánh. Một truyền thuyết cho rằng một đầu bếp tên Toni làm việc cho nhà quý tộc Milan vào thế kỷ thứ 15 Ludovico Il Moro là tác giả của loại bánh này sau khi làm cháy chiếc bánh ngọt dành cho lễ Giáng sinh và tìm cách che giấu lỗi của mình bằng cách biến đổi chiếc bánh cháy.

Bánh Panettone nổi tiếng khắp châu Âu nhưng được đặc biệt ưa chuộng trong mùa Giáng sinh tại Hy Lạp, Thụy Điển và Luxembourg.



« Last Edit: 19 Tháng Tám, 2006, 08:55:57 PM by anacodam »

19 Tháng Tám, 2006, 08:55:20 PM
Reply #48
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
8.Ẩm thực- Cà phê ở Italia


Cafe xuất hiện từ bao giờ vẫn là 1 điều gì đó bí ẩn, nhưng người ta chắc chắn là cafe xuất hiện đầu tiên ở Trung Đông. Có nhiều truyền thuyết về việc khám phá ra cafe rất thú vị, trong đó có 1 câu chuyện hay được nhiều người kể lại hơn cả đó là chuyện về 1 chàng trai chăn dê có tên là Kaldi sống ở xứ Abyssinia (bây giờ là Ethiopi) - Đông bắc Châu Phi. Vào một ngày nọ anh ta chợt thấy chú dê của mình sau khi ăn phải mấy trái "gì đó màu xanh vàng" thì đột nhiên nhảy nhót tưng bừng và kêu "be be" lung tung.


Thấy lạ anh ta cũng bắt chước ăn, thì thấy sảng khoái và tỉnh táo lạ thường. Thế rồi ngày nào anh ta cũng ăn trái cây đó. Chuyện này cuối cùng cũng đến tai 1 vài thầy tu ở gần khu vực này, họ cũng hái những trái đó về nhưng thay vì ăn sống thì họ sáng tạo hơn - đun trái đó lên cùng với nước nóng, uống vào buổi tối thì thấy đầu óc tỉnh táo, không bị buồn ngủ nữa, giúp họ dễ thức đêm để làm các công việc cầu nguyện và đọc kinh kệ...

Những ai sành uống cafe thì không thể không biết tới Italia. Dù hầu hết cafe ở trong nước đều xuất xứ từ Nam Mỹ nhưng Italia vẫn được coi là quê hương của cafe, đất nước này rang rất nhiều những loại cafe khác nhau và cũng là nơi mà những chiếc máy pha cafe - espresso machines được phát triển tới 1 mức độ hoàn hảo trong gần suốt thế kỷ 20 - tiêu biểu nhất là chiếc máy có tên Moka Express của kỹ sư Alfonso Bialetti, 1 thời nó đã được coi như là một biểu tượng về văn hoá của Italia, ngang hàng với những thương hiệu nổi tiếng như Fiat (1957) hay Vespa (1946). Ở Ý thì việc làm thế nào để pha được 1 tách espresso, cappuccino, hay latte ngon đã được nâng lên thành 1 môn nghệ thuật, cafe đã trở thành 1 phần không thể thiếu được khi nói về những nét văn hoá ẩm thực của đất nước có hình dáng gần giồng như chiếc ủng này. Từ Espresso trong tiếng Ý mang ý nghĩa như Express trong tiếng Anh, nghĩa là “làm thật nhanh” - tức là cho nước sôi chảy nhanh và mạnh xuống một lớp bột cà phê nén rồi qua màn lọc xuống tách cà phê đã hâm nóng. Pha cà phê như vậy mới thật đúng điệu và hơn tất cả những phương thức pha cà phê có từ trước đến giờ kể cả kiểu “cái nồi ngồi trên cái cốc” do người Pháp giới thiệu sang Việt Nam, và đặc biệt hơn cả loại cà phê hoà tan hay cà phê “uống liền” (instant coffee) đã được phát minh trong thập niên 1950.

Khác với người Pháp - coi quán cafe như là 1 địa điểm thư giãn và họ sẵn sàng ngồi nhâm nhi cafe tới 1 vài tiếng (có lẽ cách uống cafe của người VN cũng chịu ảnh hưởng từ người Pháp chăng ?); còn người Italia nói chung thì coi cafe như là 1 loại ma tuý vậy, họ chỉ ngồi bên tách cafe chừng khoảng 1, 2 phút trong tâm trạng thư thái và hưng phấn cao độ, rồi thì lại lao ra ngoài 1 cách vội vã cứ như thể là có nhiều việc khác để họ phải bận tâm lắm ??!! Điều này không phải là do người Ý không biết cách thưởng thức cafe, có lẽ nguyên nhân của nó chính là bởi xã hội Ý là 1 xã hội phức tạp với hàng nghìn điều luật về trật tự xã hội, những điều cấm kỵ, cũng như là có cả 1 thế giới đồ uống phong phú dành cho những thời điểm khác nhau.

Một trong những điều lạ nhất về các quán cafe Italia là cách thức gọi những tách cafe để uống. rong 1 nỗ lực không mấy hiệu quả để chấm dứt việc trốn thuế, các quan chức trong chính phủ đã bắt buộc các quán cafe phải phát cho khách hàng 1 giấy biên nhận mỗi khi họ vào quán uống cafe . Tức là khi bước chân vào 1 quán cafe ở Ý, đầu tiên bạn sẽ phải đến quầy thu tiền, để nộp tiền cho tách cafe mà bạn định uống. Sau đó bạn sẽ nhận được 1 phiếu biên nhận, tiếp theo bạn mang phiếu này tới chỗ quầy phục vụ, nhân viên sẽ pha cafe cho bạn như đã ghi trong cái phiếu trên, đến lúc này bạn mới có thể được thưởng thức hương vị đậm đà của cafe Italia, nếu muốn được coi là biết cách uống cafe giống người Ý thì bạn hãy nhớ là phải uống thật "tốc độ" thì mới có thể theo kịp người bản địa, bởi họ uống rất nhanh, nhiều khi chỉ cần bạn uống 1 ngụm cafe thôi là đã thấy họ đứng lên rời quán rồi! Đúng là 1 cách uống cafe kỳ lạ hiếm có trên đời!

Ngày nay, tại 1 số khu của các thành phố lớn trên thế giới như Melbourne, Sydney,....bạn có thể dễ dàng bắt gặp các quán cafe đúng kiểu Espresso tức là bàn ghế bày tràn ra vỉa hè,lề đường và nó cũng bán luôn cả các đồ ăn thức uống khác nữa của Ý như pasta, pizza, wine - rượu vang của Italia cũng rất nổi tiếng ......Tôi xin được liệt kê ra đây 1 vài loại cafe Italia thông dụng nhất:

Caffè Espresso: đây là loại cafe đen, và cũng là loại cafe "nền tảng" để pha chế nhiều loại cafe khác. Nước nóng đun trong máy espresso được bơm nhanh qua một lớp cà phê đã được nén trong một cái chung bằng thép không rỉ. Phía dưới chung thép là một lớp lưới mỏng dùng để lọc lại xác cà phê. Caffè espresso thường được dùng trong một cái tách khá nhỏ nhắn.

Cappuccino: đây cũng là loại cà phê phổ biến nhất hiện nay trên thế giới. Tên cappuccino xuất phát từ dòng các thầy tu capuchin bởi cà phê cappuccino có màu sắc giống như chiếc áo có mũ của dòng tu này. Cappuccino gồm có cà phê đậm espresso phía dưới và barista (tức người pha cà phê) sẽ thêm vào một lớp sữa bọt dày ở trên. Sữa bọt này tạo nên bằng cách cho tia hơi nước nóng mạnh quậy và đánh bọt trong một bình sữa tươi. Phía trên mặt sữa bọt nóng của tách cappuccino, barista thường rắc rắc vào một tí bột sô-cô-la hay bột quế cho thêm thơm tho.

Caffè Latte: đây là loại cà phê mà espresso thì rất ít nhưng sữa nóng thì nhiều. Cafe latte không đậm đặc bằng Cappuccino, người Ý thường dùng nó trong 1 chiếc cốc vào bữa điểm tâm buổi sáng.

Macchiato tức caffè espresso ít sữa: đây là một biến dạng của espresso, giống y như espresso nhưng cho vào tách vài ba giọt sữa nóng ở phía trên. Có một vài tiệm cà phê ở Sydney (khu Surry Hills hay Kings Cross) người barista có kiểu là trước khi phục vụ khách một tách macchiato, họ dùng rượu cồn đốt cháy một hột cà phê đen rồi thảy vào tách. Hạt cà phê hãy còn cháy xèo xèo trong khi họ đặt tách cà phê lên bàn.

Kiểu cách hơn nữa người ta có thể uống cà phê pha thêm mùi vị khác nữa. Đó là những mùi vị từ những chai si-rô pha chế cho cà phê như si-rô quả hạnh (almond), sirô vanille, sirô quế, sirô cam, sôcôla, sirô quả phỉ (hazelnut), v.v...

Vậy bạn còn chờ gì nữa mà không đi thưởng thức ngay hương vị tuyệt vời của những tách cafe trứ danh mang nhãn hiệu Italia?



19 Tháng Tám, 2006, 08:57:16 PM
Reply #49
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
8.Ẩm thực-Cà phê cappuccino


Cà phê cappuccino là một cách uống cà phê của Ý. Một cà phê cappuccino bao gồm ba phần đều nhau: cà phê espresso pha với một lượng nước gấp đôi (espresso lungo), sữa nóng và sữa sủi bọt.


Để hoàn thiện khẩu vị, người ta thường rải lên trên tách cà phê cappuccino một ít bột ca cao và/hay bột quế. Trong các quán cà phê ở Ý, người đứng bán ở bar (barista) thường dùng khuông hay dùng thìa và bằng cách khuấy điệu nghệ trong lúc rắc bột để tạo thành các hình nghệ thuật (hình trái tim, đám mây, bướm,...).

Tên của thức uống này được phỏng đoán là phát xuất từ tên gọi các nhà tu dòng Capuchin (tiếng La tinh: Ordo Fratrum minorum Cappucinorum), màu áo thụng của các nhà tu này tương tự như tông màu nâu của một tách cà phê cappuccino hoàn hảo. Mũ của chiếc áo tu này được gọi trong tiếng Ý là cappuccio.

Theo lệ thường cà phê cappuccino được phục vụ trong tách làm bằng đá hay sứ, có thành dầy và được hâm nóng trước. Ở quê hương của cà phê cappuccino, nước Ý, người ta gần như chỉ uống loại cà phê này vào lúc ăn sáng. Trong những năm gần đây cà phê cappuccino đã trở thành một trong những thức uống cà phê phổ thông nhất trên toàn thế giới.

Biến thể của cà phê cappuccino tại Đức, dùng kem sữa đã đánh đặc thay vì sữa sủi bọt, được gọi ở Ý là cappuccino con panna.

Ở Áo (đặc biệt là vùng phía đông), thường khi gọi cà phê cappuccino sẽ được phục vụ một "cà phê kéo dài" (xem quán cà phê ở Wien) với kem sữa và một ít bột ca cao. Việc pha cà phê cappuccino với sữa sủi bọt thường không được biết đến. Nếu không muốn từ bỏ một tách cà phê cappuccino quen thuộc của mình, người ta phải gọi một "espresso ngắn trong một tách lớn với nhiều sữa sủi bọt" hay gọi một cà phê melange của Wien, loại gần giống như cà phê cappuccino

19 Tháng Tám, 2006, 08:58:58 PM
Reply #50
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
8.Ẩm thực-Cà phê espresso


Cà phê espresso được pha chế bằng cách dùng nước nóng nén dưới áp suất cao (khoảng 9 đến 10 bar) qua bột cà phê được xay rất nhuyễn. Pha chế bằng phương pháp này cà phê sẽ rất đậm và trên mặt có một lớp bọt màu nâu (crema) đóng phần quan trọng trong việc tạo hương thơm cho cà phê.


Cà phê espresso thường được uống bằng tách dầy có hâm nóng trước, dung tích vào khoảng 40 ml và có hoặc không pha đường tùy theo khẩu vị. Cà phê espresso thường được phục vụ kèm theo một ly nước. Cà phê espresso là loại cà phê thường được uống ở Ý và Tây Ban Nha, là những nơi mà người ta gọi nó đơn giản là cà phê. Cà phê espresso có nguồn gốc ở Ý, nơi xuất hiện cách pha cà phê này vào khoảng năm 1930. Espresso bắt nguồn từ tiếng Ý espressivo, từ diễn tả một thức ăn uống được pha chế đặc biệt dành cho thực khách, bắt nguồn từ lúc đầu tiên khi chỉ có cà phê espresso trong các quán bar.

Nguyên liệu
Nguyên liệu pha cà phê espresso vẫn là các hạt cà phê dùng cho các loại cà phê khác nhưng hạt cà phê thường được rang sẫm màu hơn. Điều này rất cần thiết vì qua cách pha dưới áp suất, axít tự nhiên của hạt cà phê bị hòa tan nhanh hơn các phương pháp pha chế thông thường rất nhiều. Cà phê espresso pha từ hạt cà phê thường vì thế sẽ có vị chua khó chịu. Vì hàm lượng axít giảm đi khi rang hạt cà phê nên người ta chống lại hiện tượng này bằng cách rang lâu hơn. Một yếu điểm khi rang lâu là sẽ làm giảm đi hương thơm của cà phê. Nghệ thuật rang cà phê vì thế chính là ở chỗ tìm được sự cân bằng giữa hàm lượng axít và hương thơm cho mỗi loại hạt cà phê hay từng loại pha trộn các hạt cà phê. Khi rang cà phê sẫm màu như vậy hạt cà phê mất đi hàm lượng caffeine nhưng do có vị đậm đà nên cà phê espresso thường lại được cho là một loại cà phê đậm.

Thường loại cà phê Arabica (Coffea arabica) có chất lượng cao được dùng làm cà phê espresso. Để cà phê espresso có crema nhiều và đặc hơn người ta pha trộn hạt cà phê Arabia với Robusta (Coffea canephora), loại này không có được hương thơm và vị đậm đà như Arabica. Những người trong giới sành điệu vẫn cãi nhau sôi nổi là 100% Arabica hay phương thức pha trộn 60% Arabica và 40% Robusta sẽ mang lại một ly cà phê espresso hoàn hảo.

Cách pha
Kỹ thuật
Có thể dùng ấm pha cà phê espresso để pha loại cà phê này. Thuộc vào trong số các ấm pha cà phê espresso cổ điển là kiểu "Moka Express" do Alfonso Bialetti thiết kế năm 1933, loại vẫn còn được dùng trong nhiều gia đình trên toàn thế giới ở hình dáng nguyên thủy của nó. Vì ở loại ấm này còn xa mới đạt đến áp suất 8 bar (nhiều nhất chỉ có thể là 1,5 bar) nên chính xác mà nói thì đây không phải là cà phê espresso.

Để pha cà phê espresso ngon và có nhiều crema phải cần dùng đến một máy pha cà phê espresso. Trong máy này nước nóng 88 °C đến 94 °C được ép với áp suất ban đầu vào khoảng 9 bar qua bột cà phê được xay rất nhuyễn. Thời gian chảy qua phải là 25 giây. Nếu lượng nước phù hợp chảy qua nhanh hơn các hương vị không được hòa tan hết, nước chảy qua lớp bột cà phê quá chậm sẽ có quá nhiều chất đắng hòa tan theo.

19 Tháng Tám, 2006, 09:00:59 PM
Reply #51
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
8.Ẩm thực-Latte macchiato


Latte macchiato là một loại đồ uống nóng rất được ưa chuộng. Thành phần của nó gồm có cà phê espresso và sữa. Về cơ bản thì latte macchiatio giống như cà phê sữa, nhưng lượng sữa nhiều hơn.


 Ở Ý ban đầu loại cà phê này được làm riêng cho trẻ em để chúng cũng được uống "cà phê" như người lớn, vì thế mà lượng caffein trong latte macchiato rất ít. Dần dần người lớn cũng mê loại đồ uống này.

Thường thì người ta uống latte macchiato bằng một loại cốc thủy tinh cao, có thành dày. Một cốc latte macchiato đúng nghĩa phải bao gồm 3 tấng phân biệt rõ ràng (xem hình), được rót vào theo thứ tự lần lượt và không trộn lẫn với nhau. Sữa được rót vào cốc đầu tiên, tạo nên tầng thấp nhất có màu trắng. Sau đó là bọt sữa - tầng cao nhất. Cuối cùng người ta rót espresso qua lớp bọt sữa. Bởi lớp sữa chứa nhiều chất béo nên có độ đậm đặc cao hơn cà phê espresso, cho nên lớp cà phê nổi lên trên lớp sữa, tạo thành tầng ở giữa. Bọt sữa của loại sữa giàu béo tồn tại lâu hơn bọt của loại sữa nghèo béo. Thường thì người ta rắc lên trên lớp bọt sữa bột cacao, socola hoặc gia vị (ví dụ như quế) để trang trí.

Latte machiato được phục vụ kèm ống hút và bánh quy.



19 Tháng Tám, 2006, 09:02:40 PM
Reply #52
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
8.Ẩm thực- Cách uống cà phê Ở nước Ý

Espresso macchiato (cũng gọi là caffè macchiato): Ở Ý người ta hay rót một ít sữa vào cà phê espresso. Ngoài ra loại cà phê espresso "có đốm" này (machiato: có đốm, lốm đốm) thường được thêm một ít sữa được sủi bọt.


·        Cappuccino: Cà phê cappuccino bao gồm ba phần đều nhau: bọt sữa, cà phê espresso và sữa nóng.

·        Espresso corretto (cũng gọi là caffè corretto): Cà phê espresso thường được "sửa chữa lại cho đúng" (corretto: sửa chữa lại cho đúng) bằng cách cho thêm một ít rượu mạnh, thường là loại Grappa của Ý.

·        Caffè latte: Loại cà phê sữa này (latte: sữa) thường được uống vào lúc ăn sáng, được phục vụ trong một ly lớn hay trong một cái bát gồm cà phê espresso (lượng gấp đôi) và sữa nóng. Rất ít khi dùng sữa sủi bọt kèm theo.

·        Espresso lungo: Cà phê espresso được "kéo dài" ra (lungo: dài, kéo dài) với lượng nước gấp đôi cho cùng một lượng bột cà phê.

·        Espresso ristretto: Ngược lại là cà phê espresso đậm đặc, pha chế với lượng nước ít hơn (15 ml).

·        Latte macchiato: Loại cà phê sữa uống bằng ly.

·        Caffè americano: Cà phê espresso được pha loãng với cùng một lượng nước hay gấp đôi. (Chú ý: Không phải là cho gấp đôi lượng nước chảy qua bột cà phê).

·        Caffè freddo:
Cà phê espresso "kéo dài" được pha rất ngọt và ướp lạnh, thường chỉ có vào các tháng mùa hè trong các quán bar ở Ý.

·        Espresso doppio: Cà phê espresso gấp đôi tức là 50 ml (doppio: gấp đôi).

·        Sospenso: (tiếng Ý: tạm hoãn lại) Cà phê có mục đích từ thiện. C'e un Sospenso? Câu hỏi này được nghe thấy hằng ngày trong các quán cà phê tại thành phố Napoli, xuất phát từ truyền thống giúp đỡ nhau lâu đời tại thành phố này. Nguyên tắc: Khi cảm thấy đây là một ngày tốt đẹp với mình hay vừa có một giao dịch thuận lợi hoặc đơn giản là chỉ muốn góp phần vào cho xã hội người ta gọi một sospenso, tức là uống một tách cà phê espresso và trả tiền cho 2 tách. Khi có người khác đi ngang qua mà không có khả năng trả tiền cho một ly cà phê espresso, họ sẽ hỏi đến cà phê "tạm hoãn lại".



19 Tháng Tám, 2006, 09:12:06 PM
Reply #53
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
9.Danh lam, thắng cảnh - Roma ,Thành phố những đài nước

Roma là thủ đô của nước Italia - dân số 2.826.000 - nơi ở của Giáo hoàng - nổi tiếng bởi sự phong phú của các công trình kiến trúc xưa và tác phẩm nghệ thuật quý. Thành phố trở thành thủ đô của Italia từ năm 1870, là một trung tâm chính trị, trí thức tôn giáo, nghệ thuật và du lịch với một số ngành công nghiệp.


Văn hào Goeth từng nói khi đến Roma : "Tất cả những giấc mơ thời thơ ấu của tôi, tôi đang nhìn thấy sống động và những gì tôi biết từ lâu trong các bức họa lúc này đang tập hợp trước mắt tôi, tất cả đúng như tôi đã hình dung và tất cả đều mới mẻ". Hai thế kỷ qua, khách du lịch đến Roma vẫn có cùng cảm tưởng như thế - Người đến đây không thể đi thăm đủ các quảng trường cổ La Mã, thám hiểm mọi ngóc ngách những hầm mộ và nhà thờ cổ cùng 600 nhà thờ lớn nhỏ khác. Phải biết lựa chọn. Vậy tại sao không phải kiểu kiến trúc ba-rốc La Mã mà những lâu đài, những đài nước là những biểu hiện đặc trưng độc đáo nhất ? 

 

Trên những con đường đá của thành phố cổ, người ta bất ngờ gặp trên mỗi bước đi những lâu đài cổ tráng lệ mà đằng sau những cánh cổng nặng nề là những vạc, những tượng cổ bằng cẩm thạch, những mặt tiền màu đỏ son và những đài nước mát dịu. Ở đấy, người ta thở không khí của thế kỷ 17 thời các giáo hoàng vừa là chỉ huy quân sự vừa là nhà xây dựng lớn. Ở Colonna, lâu đài tráng lệ nhất châu Âu, kiểu trang trí bằng vàng và cẩm thạch điển hình của kiến trúc ba-rốc La Mã khiến người xem phải nín thở trước vẻ đẹp hoành tráng của nó. Ở lâu đài Doria Pamphili, vàng leo dọc các trụ cho đến tận trần nhà và cả gác chuông. Phong cách ba-rốc trong suốt hai thế kỷ 16, 17 là biểu hiện của một bước tiến hóa và đổi mới của nghệ thuật La Mã, đặc trưng cho một chủ nghĩa lạc quan có tính chiến đấu. Và ở giữa một Roma chằng chịt, người ta không thể không chú ý đến các đài nước như một yếu tố kỳ diệu mang hơi thở của cuộc sống. Ở trung tâm mỗi quảng trường đều có những đài nước màu trắng sữa. Đài nước Những con rùa của Taddeo Landini độc đáo trang nhã với bốn tráng niên bằng đồng khoan thai lật qua lật lại những con rùa rụt cổ trong một hồ nước phun trên đầu chúng trong khi dưới chân là bốn con cá heo phun nước trong bốn vỏ sò lớn. Một tuyệt tác về thăng bằng. Trên ngọn núi lịch sử Arentin ở phía Nam bảy ngọn đồi của Roma, đài nước Mascherone nằm giữa những vườn cam cũng là một kiến trúc lạ. Khuôn mặt lớn ngạo nghễ của một ông lão nổi lên từ một khuôn lõm giữa khối gạch xây, từ miệng ông một dòng nước đêm ngày rỉ rả chảy vào một bồn tắm cổ đặc trưng của Roma thường xuyên lấp lánh. 

... Nổi tiếng nhất và được người Roma yêu mến nhất là đài nước Trevi cũng là nơi khách du lịch đến tham quan đông nhất. ở đấy, đạo diễn Federico Fellini đã không do dự, để biểu hiện cuộc sống êm ả, đặt vào một nữ thần mình người đuôi cá kiểu Bắc Âu đang tắm. Đó là cả một mặt tiền nhà nhô ra phía trước như mũi một con tàu. Một sự phát triển tột cùng của nghệ thuật trang trí sân khấu độc đáo với cảnh tung tăng vẫy vùng của cá heo và phụ nữ đang tắm, những thần đuôi cá, những quái vật lông lá trên cạn, dưới nước như cùng hòa mình trong một vũ điệu...




19 Tháng Tám, 2006, 09:14:19 PM
Reply #54
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
9.Danh lam, thắng cảnh-Mọi con đường đều dẫn tới Roma


Trên máy bay nhìn xuống, bất giác ai cũng cảm được cái câu ngạn ngữ Tây phương "Mọi con đường đều dẫn đến Roma" được hiểu không phải như nói về sự tất yếu mà nói lên một niềm ao ước của mọi con người trên trái đất đối với một vùng đất có địa danh rất cụ thể, là Roma.


Rời Venise khi nắng đã lên, nhìn lại phía sau lưng là vẫn là cái đường viền muôn thuở của các ngọn tháp nhà thờ và tháp chuông bên Quảng trường San Marco hiện lên như một ấn tượng cuối cùng không thể nào quên. Chúng tôi qua thăm hai hòn đảo nhỏ nằm ngoài khơi của Venise. Cũng phải nói thêm rằng đi trên mặt nước nhưng tất cả các con thuyền to nhỏ đều phải chạy theo một hành lang định sẵn được đánh dấu bằng những hàng cọc gỗ chẳng khác gì những con lộ trên mặt đất một cách trật tự.

Thỉnh thoảng lại gặp một vạt đất lớn được be bờ cẩn thận nhưng trên đó chỉ thấy cỏ lác. Người địa phương cho biết đó là chủ trương bảo tồn môi trường sinh thái thiên nhiên với những cồn đất nổi hỗn hợp sét và cát tạo nên một thứ nền đất ổn định mà từ đó mọc lên những đô thị cổ. Ngày nay nhà nước cấm không được trồng cây hay xây dựng bất kỳ công trình nào mà cứ để hoang hoá như ngàn xưa làm bãi đậu cho những loại chim di trú...

Ai đến Venise cũng tự hỏi làm sao trên một nền đất mênh mang nước, người ta có thể xây được những công trình đồ sộ và vững bền như vậy. Tất nhiên chẳng có cái gì là vĩnh cửu cả. Ngay cái tháp chuông hùng vĩ cao trăm thước trên Quảng trường San Marco, sau nhiều trăm năm sừng sững cũng đã bị đổ vào đầu thế kỷ XX rồi hơn mười năm sau mới được xây cất lại. Ngắm nhìn vùng đất này, du khách thường giật mình thấy nhiều cây tháp nghiêng nghiêng. Té ra, không chỉ có tháp Pisa khiến thiên hạ nghiêng mình kính nể và lo lắng...

Hòn đảo đầu tiên có tên là Murano nổi tiếng với các sản phẩm thuỷ tinh màu và pha lê mà du khách thấy rất nhiều gallerie trưng bày như một đặc sản của Venise. Người ta kể lại rằng xưa kia để giữ được độc quyền kinh doanh và bảo vệ bí quyết nghề nghiệp, mọi cư dân trên hòn đảo này không đuợc phép rời đảo. Mọi sản phẩm phải xuất qua Venise và những người thợ càng giỏi càng bị quản chế chặt chẽ... Trải cả ngàn năm, luật lệ bớt dần khắc nghiệt nhưng tiếng tăm sản phẩm mang thương hiệu Murino vẫn lẫy lừng. Không sầm uất như trong đất liền, ở ngoài đảo cũng có những hàng phố chạy dọc những con kênh. Nhiều show-room mặt tiền đi sâu vào bên trong là công xưởng. Có vào thăm những cửa hàng mới thấy cái đặc sắc của sản phẩm Murino. Muôn hình muôn vẻ đủ sức thể hiện những đường nét cân đối cổ điển và những phá cách hiện đại, với những màu sắc không lời nào diễn tả nổi. Đương nhiên giá cả khiến số đông chúng tôi ngó nghiêng là chính, một vài người mua những món hàng vặt, chịu chơi nhất cũng chỉ dám bỏ ra năm, bảy triệu đồng VN. Nhưng về đến nhà ngẫm lại mới thấy tiếc cái cơ hội khó lặp lại để mua một món hàng đáng gọi là mua khi đã đến Italia.

Lúc xem một nghệ nhân thao tác việc "thổi ra" một cái bình hay con ngựa nhỏ bằng thuỷ tinh một cách điệu nghệ lại nhớ về làng sứ Bát Tràng của ta. Không phải để so sánh hai thứ sản phẩm khác xa nhau mà để nghĩ về cách giữ và "thổi" cho thương hiệu truyền thống được lâu bền. Tiếc rằng Bát Tràng không phải là một hòn đảo nên cái làng cổ truyền từ thời thợ gốm theo chân Lý Thái Tổ từ đất Ninh Bình ra tụ họp làm ăn bên bờ Bắc Thăng Long đến nay đang bị chèn lấn bởi những người ăn theo nhờ lẫn lộn giữa thương hiệu của làng nghề với đơn vị hành chính xã.

Sau Murano là đảo Torcello, nơi có một ngôi nhà thờ rất cổ, mà ai vào thăm cũng nhớ về một bức tranh vẽ trên tường tả cảnh sự trừng phạt nơi địa ngục vì những thói xấu trên trần thế (tham ăn, biển lận, xa xỉ...). Lại nhớ và tiếc cái Chùa Báo Ân bên bờ Hồ Gươm đã bị Tây phá hồi đầu thế kỷ trước để làm nhà Bưu điện. Trong chùa có vẽ và đắp cũng hình ảnh rùng rợn nơi âm ty giống như sự phán xét của đạo Thiên Chúa. Cảnh tượng chắc rùng rợn lắm nên Tây đặt tên chùa là "Pagode Supplice" (Chùa Khủng khiếp). Như thế là đạo nào cũng răn đe con người ta đừng làm điều ác bằng cách lấy tương lại để doạ hiện tại. Nhớ lại hồi sang thăm Bảo tàng Guimet ở Paris thấy nhiều tượng Phật và đồ thờ của ngôi chùa này đang được bảo quản trong kho. Thế là di sản của ta không chỉ tự ta phá lại còn bị người khác đến cướp đi. Hồi thế kỷ XV giặc phương Bắc còn kéo sang ta "đốt sạch, phá sạch và vét mang đi sạch" thì còn gì là di sản?...

Trở lại sân bay Marco Polo để làm một chặng bay ngắn tựa như từ Hà Nội vào Huế vì vị trí và khoảng cách giữa Venise và Roma cũng từa tựa như thế. Khi máy bay hạ độ cao, ngước nhìn phía trên là bầu trời xanh vời vợi của vùng Địa Trung Hải và phía dưới là một vùng xanh rười rượi của lá cây và trắng phau của chất đá hoa cương làm nên một Roma hùng vĩ. Rất dễ nhận ra một thành phố cổ nhưng rất khó nhận ra một công trình cổ vì... hoa cả mắt. Bất giác ai cũng cảm được cái câu ngạn ngữ Tây phương "Mọi con đường đều dẫn đến Roma" được hiểu không phải như nói về sự tất yếu mà nói lên một niềm ao ước của mọi con người trên trái đất đối với một vùng đất có địa danh rất cụ thể là Roma.

Cũng sẽ bất lực nếu ngồi dãi thẻ để kiểm kê những di sản kiến trúc của Roma. Những công trình hoành tráng như đấu trường Colisée, Đài tưởng niệm Victor Emmanuel II đuợc coi như tượng đài Độc lập của Italia v.v...cho đến những tác phẩm mà sự tinh tế gắn liền với tên tuổi của những Léonard de Vinci, Bernin, Michel Ange..., những bảo tàng đầy ắp các tri thức và bảo vật, những khu di chỉ khảo cổ học rộng lớn mà giới chuyên môn đã hoàn toàn có thể phục dựng những cái không còn nữa trên không gian 3 chiều, diện mạo kiến trúc qua mọi thời đại... đã biến cả Roma không chỉ là một bảo tàng vĩ đại mà còn là bằng chứng của các thành tựu khoa học nhân văn và nghệ thuật bảo tồn quá khứ...



19 Tháng Tám, 2006, 09:19:04 PM
Reply #55
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
9.Danh lam, thắng cảnh-Quyến rũ Venice

@@@ Bài viết này còn được post tại topic:
+ Các Thành Phố Trên Thế Giới
+ Kì Quan Kiến Trúc Thế Giới


Còn được gọi là Miền đất yên bình, Nữ hoàng của miền Adriatic, Thành phố của kênh rạch và lâu đài, mọi thứ ở Venice đều có đôi: đất đi liền với nước, lịch sử lâu đời và tương lai bất ổn, duyên dáng nhưng u buồn. Thế giới sẽ nghèo nàn hơn nếu vùng đất này chìm xuống làn nước biếc.

Trong hàng nghìn năm, Venice là một trong những hải cảng sầm uất nhất. Ngày nay, ánh hào quang ấy đã phai mờ khiến người dân thành phố phải nuối tiếc về một thời oanh liệt đó, nhất là khi thế giới vẫn biết đến lịch sử của Venice. Nếu hoà vào dòng người đông đúc trên đường phố chật hẹp, du khách sẽ nghĩ Venice (có diện tích 458 km2 và 63.000 dân) là bản sao hoàn hảo của địa ngục. Nhưng đã thoát ra khỏi nơi đó, họ sẽ được chiêm ngưỡng vẻ quyến rũ kỳ diệu, với những nhà thờ nhỏ mang phong cách kiến trúc baroque bao quanh thành phố.


Lịch sử

Những hòn đảo của Venice có người ở từ thế kỷ 5 và 6, khi dân tị nạn bị xua đuổi ra vùng đất nhiều kênh rạch. Họ xây làng mạc nổi trên mặt nước, với những bè gỗ trôi trên vùng đất cái, đặt nền móng cho những lâu đài nổi hiện nay. Có ý kiến cho rằng, thành phố này được khai sinh ngày 25/3/421, nhưng có rất ít tài liệu chứng minh được quan điểm này.

Nơi tập trung nhiều người ở nhất là Rivo Alto (sau đó đổi thành Rialto) và Venice dần xây dựng nền cộng hoà. Họ triều cống Byzantine (vương quốc La Mã phương Đông) và vị tổng trấn đầu tiên được bầu vào năm 697. Venice phát triển nhanh chóng, cùng với sự cạnh tranh của các thành phố có điều kiện tự nhiên tương tự như Genoa. Dù có nhiều trận chiến đẫm máu và hoà ước, hải quân của hai thành phố vẫn bám đuổi nhau trên khắp Địa Trung Hải cho tới khi Venice giành chiến thắng tại trận Chioggia năm 1380. Venice hướng vào lục địa, đòi quyền tự chủ và được cung cấp thêm dân vì dân số của Venice giảm nhiều sau trận dịch hạch năm 1348. Thương mại tiếp tục phát triển nhưng Venice mất địa vị thống trị khi người Thổ Nhĩ Kỳ chiếm Constantinople năm 1453.

Theo tiến trình lịch sử, các vùng đất dần hình thành quốc gia dân tộc và đế chế. Thổ Nhĩ Kỳ nhanh chóng mở đường vào Địa Trung Hải, giành đảo Síp năm 1570 và Crete năm 1669. Trong khi đó, tại Venice, tham nhũng tràn lan, nền chính trị yếu kém nên chẳng có ý chí và tiềm lực quân sự để chiến đấu. Dịch hạch tiếp tục cướp đi 1/3 dân số. Vụ cháy lớn tại cung điện của quan tổng trấn làm mất nhiều tác phẩm nghệ thuật vô giá. Quân đội của Napoleon tràn vào thành phố năm 1797 và cuối cùng, Venice rơi vào tay người Áo. Venice thống nhất với vương quốc Italy năm 1866.

Cuối thế kỷ 19, cuộc sống ở Venice vô cùng sôi động: nền công nghiệp phát triển, thông thương đường biển mở rộng, xây cầu xe lửa nối liền với lục địa, mở rộng và khơi thông kênh rạch, xây dựng đường bộ trong khu trung tâm và tăng trưởng du lịch. Thế kỷ 20 là thời gian Venice có liên hệ chặt chẽ với đất liền. Sau Thế chiến 2, nhà máy lọc dầu, luyện kim, nhà máy nhựa và hoá chất được xây dựng ở Marghera tạo ra hàng nghìn việc làm cho người dân Venice, cùng với vô số vấn đề nảy sinh. Trận lụt thế kỷ năm 1966 khiến thế giới quan tâm hơn đến tương lai trên sóng nước của Venice.

Venice được xây dựng trên 117 đảo nhỏ, 150 kênh rạch và 409 cây cầu, chia thành 6 khu di tích (sestieri) là: San Marco, Dorsoduro, San Polo, Santa Croce, Cannaregio và Castello. Cuộc sống vận hành nhịp nhàng quanh 6 sestieri này. Vùng nước nông Laguna Veneta có nhiều đảo như Murano, Burano và Torcello. Đê chắn sóng ở phía đông có tên là Lido di Venezia, dài 10 km.

Venice nhộn nhịp quanh năm, đặc biệt là mùa xuân, tháng 9 và 10. Phòng trọ cũng được đặt hết trong dịp Giáng sinh, Năm mới và lễ hội Carnevale vào tháng 2. Mùa hè là thời gian kinh khủng nhất: luôn đông đúc, ngột ngạt và nóng ẩm. Thời gian lý tưởng để thăm Venice là từ cuối tháng 3 đến tháng 5, những ngày mùa xuân phong quang, sáng sủa.
.

19 Tháng Tám, 2006, 09:21:34 PM
Reply #56
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
9.Danh lam, thắng cảnh-Thiên đường Roma

Roma được mệnh danh là thành phố bất tử. Trong quá khứ, thành phố này từng chứng kiến sự huy hoàng và thảm bại của nền văn minh La Mã gây xáo động lịch sử Châu Âu. Hiện tại, nó là một kho tàng mở với những kiệt tác về kiến trúc, điêu khắc, hội họa và thơ ca.

Quốc gia trong thành phố


Roma mang trong mình cả một quốc gia có quân đội, cảnh sát và thể chế chính trị riêng, đó là Vatican. Quốc gia này nằm trên một quả đồi cùng tên, nằm nép bên con sông Teneuvre hiền hòa với những nét kiến trúc nhuốm vẻ đẹp hùng tráng và tinh xảo.

Được xây dựng trong suốt thời Trung Cổ, Vatican đến giờ vẫn là thiên đường mơ ước của hàng triệu tín đồ công giáo. Họ ấp ủ một lần được đến đây để chiêm ngưỡng nhà thờ chính tòa của Giáo hội Công giáo, đền Thánh Phêrô. Những ngày lễ lớn, trung tâm đền Thánh luôn đông kín những tín đồ đến nhận lễ ban phép lành và những lời răn dạy của Giáo hoàng. Sát hông đền Thánh Phêrô có một bảo tàng tranh tượng thời Phục Hưng mà ấn tượng nhất là bức họa "Ngày phán xét cuối cùng" gồm hàng chục hình người uốn lượn trên mái vòm đền sống động như thật. Bước vào bên trong tòa thánh Vatican, bạn cũng có thể thấy vô số những đường nét chạm khắc tinh xảo, mỹ miều trên tất cả các trần nhà, cột trụ, đặc biệt là các tác phẩm bằng đá cẩm thạch trau chuốt mềm mại thể hiện tình yêu nhân loại đối với Thánh Chúa.

Bảo tàng những quảng trường

Đến Roma, người ta như ngợp đi trước những quảng trường nổi tiếng nhất, từng là trường đua ngựa của Hoàng đế Domiziano thời cổ đại. Trải dài trên khuôn viên rộng 15.600m2, quảng trường Navona có tâm chính là nhà thờ Thánh nữ Agnese, gần đó là một quần thể vòi phun nước, tượng và điêu khắc khỏa thân sinh động. Navona là nơi thường xuyên đăng cai các lễ hội truyền thống vui nhộn của thành Roma.

Khác hẳn với Navona, quảng trường Colloseum một thời khét tiếng nay âm thầm như tiếng thở dài của quá khứ. Đấu trường La Mã này xây dựng vào năm 72 sau Công nguyên-thời hoàng đế Vespasian, và hoàn thành năm 80-thời Titus Vĩ đại. Đây là nơi diễn ra những cuộc chơi xương máu khi thân phận con người buộc phải đối đầu với nhau hoặc thú dữ để mua tiếng cười cho các bậc đế vương. Đấu trường gốm bốn tầng đai vòng bọc bằng đá hoa cương. Ba tầng đầu theo kiến trúc mái vòm với nửa phần cột được chạm trổ biểu trưng cho thứ bậc người La Mã.

Quảng trường Trevi lại hấp dẫn du khách bởi đài phun nước may mắn. Hàng trăm người tin vào điều kỳ diệu hàng ngày vẫn chen nhau đến đây để thả đồng xu xuống đài nước với ước nguyện được quay lại thành Roma.

Kiệt tác nghiêng

Chỉ cách thành Roma chừng 300km là biểu tượng của nước Ý-tháp nghiêng Pisa. Nằm trong quần thể kiến trúc giáo đường của thành phố Pisa, tháp (khởi công năm 1174) có chiều cao 56,7m hình trụ đứng. Ngay trong quá trình xây dựng, tháp đã bị nghiêng do chịu một sức nặng khoảng 14.500 tấn đè lên phần móng sâu 3m. Khi hoàn thành, tháp nghiêng hơn 1,5m. Đến khi tháp nghiêng tới 5,2m thì người ta buộc phải đóng cửa nó. Sau 11 năm "điều trị", nhờ phương pháp tạo lực đối trọng bằng cách gắn khối chì nặng 1.000 tấn ở chân tháp, Pisa đã được dựng đứng trở lại 44cm. Cả nước Ý thở phào nhẹ nhõm vì biểu tượng quốc gia của họ ít ra có thể vững vàng như thế trong vòng 300 năm tới. Mở cửa lại vào thàng 12 năm 2001, du khách khi leo lên 294 bậc thang sẽ cảm thấy mình chông chênh hẳn về phía nghiêng của tháp Pisa

19 Tháng Tám, 2006, 09:23:38 PM
Reply #57
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
9.Danh lam, thắng cảnh- Một ngày ở Venice


Có nhiều thành phố trên thế giới trùng tên Venice: Mỹ có tới ba thành phố Venice tại các tiểu bang California, Florida, Louisiana và thêm một bãi biển Venice tại Los Angeles. Nhưng thành phố Venice năm bên bờ biển Adriatique phía Ðông Bắc nước Ý lại nổi tiếng nhất bởi vẻ đẹp lãng mạn nhất nhì thế giới với lối kiến trúc nhà cửa, dinh thự xây dựng nổi trên mặt nước có một không hai.




Nếu chỉ đến Venice một ngày, bạn chỉ cần đem cất balô tại nơi giữ hành lý công cộng ở nhà ga (ở châu Âu nhà ga lớn nào cũng có dịch vụ tiện ích này) rồi thoải mái du ngoạn mà không phải nghĩ đến việc thuê khách sạn. Ấn tượng đầu tiên trong mắt tôi là những cây cầu. Venice có những bốn trăm cây cầu lớn nhỏ để nối khoảng 200 con kênh tỏa khắp mọi ngõ ngách! Và mỗi cây cầu đều là một tác phẩm nghệ thuật, như cầu Rialto giữa trung tâm thành phố chẳng hạn, nó làm bằng đá hoa cương với mái vòm cong rất đẹp, mang dáng dấp cổ xưa hòa hợp với kiến trúc của Venice.

Những dãy phố hẹp hun hút vào lòng Venice nhuộm mầu thời gian, cũng trầm mặc như những con hẻm nhỏ ở phố cổ Hội An quê nhà. Người có tuổi vào đây dễ chạm vào hồi ức, người trẻ có nhịp sống vùn vụt thường ngày thì ngộ ra những thời khắc thanh thản rất quý. Tại quảng trường trung tâm thành phố Piazza Sant Marco, dù luôn rất đông người nhưng quang cảnh lại êm đềm nhờ hàng ngàn cánh chim bồ câu bay lượn hay đậu trên tay du khách. Quảng trường mang vẻ đẹp hùng dũng nhờ sự uy nghi, đồ sộ và vững chắc của nhà thờ Sant Marco (thế kỷ XI). Venice còn không biết bao nhiêu công trình kiến trúc cổ xưa, cung điện, nhà thờ, tu viện, gác chuông... khác nữa rải rác trong thành phố này.

Sau khi tản bộ một vòng thành phố, du khách bước lên những chiếc du thuyền mộc hình lá liễu, mũi lái nhô cao và nhọn (tên gọi địa phương là gondola) để thưởng ngoạn Venice với góc độ lãng mạn hơn. Những chiếc gondola chèo tay chầm chậm đưa bạn đi qua những dãy nhà phố thị xanh ươm màu lá dây leo mặt tiền hay những mảng tường gạch trần vôi vữa nắng mưa. Cái hồn của Venice đôi khi ẩn mình rất kín kẽ: một tụ hoa hồng nho nhỏ trên vệ tường, một ngọn đèn đường cong cong khuôn sắt gắn nơi góc phố... Nét đẹp của thành phố này luôn dành điều bất ngờ cho khách thập phương.

Venice chỉ có hơn ba trăm ngàn người dân nhưng lại chào đón trên năm triệu du khách từ khắp các châu lục đến thăm mỗi năm. Tôi thấy đủ mọi mầu da ở đây, (riêng châu Á thì có người Nhật, Trung Quốc...). Việc kinh doanh du lịch của người dân Venice dĩ nhiên rất phát triển, mang đậm hơi thở vở kịch nổi tiếng "Người lái buôn thành Venice" của Shakespeare (miêu tả sự sầm uất kinh thương tại Venice ngày xưa). Du khách hầu bao eo hẹp sẽ đành chắc lưỡi trước mọi món hàng đều... đắt đỏ tại Venice, kể cả những món quà lưu niệm nho nhỏ. Ðiều an ủi là sau một buổi đi bộ khắp mọi nơi, bạn không thể bỏ qua dịp thưởng thức món hải sản tại Venice được chế biến đa dạng theo kiểu Ý hoặc Pháp.

Venice còn nổi tiếng thế giới nhờ Venice Film Festival - một trong ba liên hoan phim hàng đầu châu Âu (cùng với liên hoan phim Cannes - Pháp và Berlin - Ðức). Từ ngày 30-8 đến 9-9-2000, Venice Film Festival lần thứ 57 diễn ra và như thường lệ sẽ chọn trao cho bộ phim xuất sắc nhất giải Sư tử vàng. Sư tử là huy hiệu của thành phố Venice (tượng trưng cho thánh Marco - người được xem là vị thần bảo vệ thành phố). Năm nay hai ngôi sao Hollywood là Clint Eastwood và Sharon Stone đến Venice, nối dài thêm danh sách những nhân vật nổi tiếng đến thăm thành phố nổi từ quá khứ như hoàng đế Napoléon hay văn hào Goethe và E. Hemingway... Tự bao giờ một câu ngạn ngữ được lưu truyền khắp thế giới "Voir Venice et crever", hàm ý đến Venice thưởng ngoạn một lần trong đời rồi chết cũng toại nguyện.

Ở Venice đường phố là kênh đào, là sông, biển nên xe bus công cộng là thuyền phà mini! Trên chuyến phà mini chạy ra dòng sông lớn từ khu trung tâm về lại nhà ga, tôi thấy rất nhiều tòa nhà, dinh thự bậc tam cấp và cửa ra vào đang chìm lấp lửng mặt sóng nước và lên xanh rêu, hoen rỉ. Rõ ràng đây là mối quan tâm lo lắng của người dân Venice bởi nghe đâu, thành phố này đang có chiều hướng lún dần xuống biển cùng nạn thủy triều xâm nhập!



19 Tháng Tám, 2006, 09:25:53 PM
Reply #58
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
9.Danh lam, thắng cảnh-Bơi thuyền dạo phố Venise


Bạn có biết model mới nhất để dạo chơi thành phố Venise là gì không? Thuyền độc mộc kayak! Hãy quên đi những chiếc vaporetti chất đầy cứng người vào những giờ cao điểm, hay thuyền gondole thơ mộng mà khó điều khiển. Thuyền kayak là phương tiện lý tưởng nhất để khám phá những bí mật của Venise. Nó có thể len lỏi vào những con rạch nhỏ và lùng sục những hòn đảo còn chưa ai biết của vùng đầm nước này.

Khi ngồi trên chiếc thuyền độc mộc một hay hai chỗ ngồi, theo kinh nghiệm chèo chống, hướng dẫn viên người Pháp Jean-Marie bắt đầu nói ngắn gọn: “Các bạn nên nhớ phải đi một mép sông để khỏi đụng phải tàu lớn. Và nếu có một gã chèo thuyền gondole vẫy tay, không phải để chào hỏi đâu. Hắn muốn biết anh đi bên phía nào”. Khi nắm vững được quy luật cơ bản rồi, đoàn thuyền con có thể rời bến cảng dưới ánh mắt sững sờ của du khách. Nhắm hướng đảo Burano nổi tiếng với những căn nhà đầy màu sắc, chiếc canô lướt đi không tiếng động ra phía cửa sông. Những mái chèo đầu tiên còn ngại ngùng nhưng rất nhanh sau đó, ai ai cũng quen tay và bắt đầu thưởng thức cảnh đẹp khi đến làng chài. Màu sắc tuyệt vời cho những tay chụp ảnh. Đến giữa trưa, cuộc cắm trại bắt đầu. Người ta kéo thuyền lên bãi để thưởng thức đặc sản địa phương: thịt nướng, cà chua pesto và pecorino. Để kết thúc, họ dùng cà phê sữa sủi bọt cappuccino trên thềm gạch. Mỗi ngày bơi thuyền không quá 3 giờ và tìm thấy những hòn đảo mà du khách chưa từng đến. Trong số đó phải kể đến đảo Torcello với những ngôi nhà thờ cẩn khảm theo kiểu Byzantine hay đảo San Francesco với những tu viện dòng Francisco.

Theo dòng nước, Venise tiết lộ dần bộ mặt thật của mình. Từ  những ngôi đền đến các nhà cửa dân chài lưới, từ nhà thờ đến các mảnh vườn nhỏ kín đáo, thuyền độc mộc là phương tiện lý tưởng nhất để khám phá sức sống của thành phố giống như lão già bắt tôm nằm úp bụng trên thuyền, lơ đễnh ngắm nhìn chiếc đò của mình.

Đi theo dòng sông lớn để đến Cannareggio, khu bắc thành phố. Phải cẩn thận vì lưu lượng giao thông còn nguy hiểm hơn cả đường bộ. Nhìn trái nhìn phải rồi bơi thật nhanh để vượt qua bên kia bricole, cây cọc gỗ hình tam giác khổng lồ chỉ hướng đi. Khi một chiếc thuyền máy của cảnh sát hay lính cứu hỏa xuất hiện, người ta phải chồm lên hai đầu gối để giữ thăng bằng cho chiếc thuyền độc mộc khỏi bị chòng chành vì sóng lắc. Khi chui vào những con rạch nhỏ, người ta lại tìm thấy một bộ mặt khác nữa của Venise. Đó là khu nhà dân, với những đường dây phơi đồ chằng chịt tạo thành “thiên la địa võng” trên mặt nước; là những con hẻm nhỏ làm nên sức sống của thành phố này bị chìm trong dòng nước

19 Tháng Tám, 2006, 09:27:53 PM
Reply #59
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
9.Danh lam, thắng cảnh-Một chuyến đến Venice


Venice - thành phố diễm lệ nổi tiếng của Italy với hệ thống kênh đào trong thành phố. Nơi đây có cảnh quang thơ mộng, với quảng trường St Marco đầy bồ câu bay lượn, phố xá nhỏ nhắn nằm quanh co trên những dòng kênh.


Tới thăm Venice, hầu như du khách nào cũng không thể bỏ qua các con thuyền gondole du ngoạn qua những phố xá nhỏ hun hút với những ngôi nhà cổ có khi đã vài trăm năm. Mỗi gondole chứa chừng hai chục khách với hai người chèo thuyền ở hai đầu, ở chính giữa là nhạc công vừa kéo cây đàn acordeon vừa hát phục vụ.

Đôi khi những chiếc vaporetto, phương tiện giao thông công cộng chở hành khách trên Grand Canal, chạy ngang qua khiến những chiếc gondole tròng trành nghiêng ngả. Theo quy định khách du lịch ba lô cũng được yêu cầu bỏ ba lô của họ xuống sàn tàu hay thuyền để tránh gây đụng chạm hay bất tiện cho những du khách khác.

Phố xá Venice vốn hẹp và vào mùa đông khách, len lỏi qua được dòng người đi thăm thú chỗ này chỗ kia là cả một vấn đề. Nay thì khách du lịch phải đi có trật tự, nghĩa là đi vào phía bên phải của con đường. Văn phòng thị trưởng Venice cũng đưa ra những lời khuyên cho du khách trong trường hợp có lụt.

Có tới đây mới biết những lời khuyên ấy là không thừa. Cả thành phố nằm bồng bềnh trên sóng nước, đường dài qua cầu lại nối những dòng kênh. Giao thông công cộng nơi đây là thuyền, chứ không có xe buýt, xe hơi. Lên bờ là đi bách bộ.

Ngồi trên Gondole qua những khu phố cổ, với tiếng sóng vỗ ì oạp vào hai bên bờ, chẳng ai lại muốn thành phố diễm lệ này một ngày nào đó biến vào lòng biển khơi, để du khách còn có thể du ngoạn trên các dòng kênh, qua ngôi nhà xưa kia nhà soạn nhạc vĩ đại Mozart từng sống và sáng tác ra nhạc phẩm tuyệt vời Sinfonia Concertante.

Có thể nói thành phố Venice chẳng khi nào lại vắng bóng khách du lịch. Theo con số thống kê mới đây nhất thì mỗi năm ước tính có khoảng 12 triệu khách du lịch đến Venice.

Trên quảng trường St Marco du khách sẽ thấy những tấm biển ghi bằng tiếng Ý, tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Đức với nội dung: "Venice cũng là của quý vị, vậy xin quý vị hãy tôn trọng thành phố".

Những tấm biển này được dựng lên sau khi chính quyền thành phố ban hành quy chế phạt 50 đồng Euro đối với những ai có hành vi không đẹp. Những hành vi được coi là không đẹp này là cởi trần, rửa tay chân hay tắm tại những đài phun nước hoặc dùng những bậc thanh trước cửa nhà thờ làm nơi picnic, ăn uống. Quy chế này cũng cấm mọi người không được xả rác hay trượt pa-tanh.