Please login or register.

Login with username, password and session length

Author Topic: Jindo, Sôngôku, Bunma, Đai, Pốp, Chie, Teppi,...  (Read 74703 times)

11 Tháng Bảy, 2013, 05:12:48 AM
Reply #360
  • Mod box G3T
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 1079
  • Điểm bài viết: 52
  • Nhớ xì goòng :)

Các em ơi, Pốp, Sôngôku, Teppi,.. ơi, chị lại về rồi này!!!
Cuộc sống đã khiến chị trở nên ngu ngốc hơn khi không thường xuyên về thăm diễn đàn và thăm căn nhà của chính mình để lấy thêm năng lượng.
Suốt gần năm nay chị có quay về nhà được 1,2 lần nhưng không hiểu sao lại không thể nào log in được vào, cho đến hôm nay đang trong giờ nghỉ giữa 2 lớp học thì chị lại tìm được về đây.
Chị mong có ai đó chia sẻ với chị cái cảm giác vui sướng này. Lần mò từng khu vực trong diễn đàn, đọc lại những bài viết cả hay và dở của chị trong các topic, nhìn lại những cái nick đáng yêu và thân quen, chị thấy phấn khích và con tim đập nhanh hơn khi đang trên dòng ngược lại quá khứ vài năm về trước.
Diễn đàn này là nơi chị lớn lên, chị trưởng thành, là nơi chất chứa bao niềm vui và nỗi buồn, suy nghĩ vẩn vương tuổi .....dậy thì. Nếu coi diễn đàn là một con người, thì chắc hẳn người này phải già lắm so với tuổi của tất cả các thành viên trong diễn đàn, và là người hiểu rõ nhất tính cách từng đứa, chứng kiến sự thay đổi và lớn lên thông qua các bài viết, các cuộc cãi vã, các tin nhắn tình củm, và cả những bức tranh điện tử không thể nào bị phai mờ qua năm tháng.
Chị đang rảnh quá thể, cho nên chị tìm nick một số người mà chị rất quan tâm trước kia, tò mò xem profile của người ta để xem họ có hay quay trở lại diễn đàn không, rồi rất vui và lại còn cười nữa chứ, khi thấy còn rất nhiều người bạn của chị có lần đăng nhập cuối đều trong tháng 7 này. Vậy là chỉ có mình chị lười nhác, dễ quên, dễ thay đổi, bởi vậy mới không quay lại diễn đàn thường xuyên.
Thời gian khiến chị trân trọng những gì thuộc về quá khứ. Cả kể những người ngày xưa chị từng cãi vã tranh luận ở đây, giờ chị lại cười toe toét và thấy họ đáng yêu, bởi vì đã bỏ công sức ra cãi với một đưa nhóc tì như mình.
Mà hồi đó chị cũng "khí phách" ghê, sẵn sàng đi cãi nhau cho những gì mà chị cho là đúng, chả cần biết đó là ai và ghê gớm cỡ nào.
Ây thế mà bây giờ chị lại thấy phục chị của những cái ngày đấy, cái tuổi hồn nhiên, đầy dũng khí và năng lượng, đầy cảm xúc, hừng hực vui, hừng hực khóc và hừng hực cãi =)))). Còn bây giờ á, ai nói gì hay làm gì mà chị thấy sai, thấy vô lí, chị cũng chỉ thấy buồn cười chứ không hơi đâu đi phản bác để rồi mất lòng nhau, lại mang tiếng. Cũng có những lúc chị tìm lại được chính cái bản chất "yêng hùng" của mình, nhưng đó là khi sự tức giận của chị lên đến gần đỉnh điểm.

Thôi, quay lại sơ lược báo cáo tình hình hiện tại của chị.
Vẫn đang "gian nan" trong bước đường học tập. Ở cái xứ sở này được 2 năm rồi nhưng chị cảm thấy vẫn chưa sẵn sàng bước vào đại học chính thức. Càng ngày chị càng thấy những môn học ở college vẫn còn đang thách thức chị. Những quyển sách dầy đặc chữ và đắt đỏ bằng cả tháng lương của 1 người văn phòng ở Việt Nam cùng những ngôn ngữ đôi lúc đến là khó hiểu đang thách thức chị. Tiếng Anh của chị cũng khá khẩm hơn trước. Có 1 cô giáo dạy chị 4 tháng đầu tiên khi bước chân sang đây đã nói làm chị thấy vui ơi là vui. Cô ấy bảo, trong đời giáo viên hơn 10 năm, cô chưa thấy ai tiếng anh tiến bộ nhanh như chị. Hehe. :x
Nhưng càng ngày, chị càng mừng hụt đi. Đủ các thể loại môn học, economic, accounting, business, computer science, anthropology,... quay chị từng ngày, đi học và đi làm bận mù mịt từ đầu tới cuối tuần, và tưởng như cuộc sống ở đây ngoài 2 thứ đó cùng với sự mong đợi học nhanh nhanh chóng chóng còn về Việt Nam thì chả còn gì nữa thì anh xuất hiện.
Anh hơn chị 3 tuổi, cái tuổi rồng khắc khẩu với tuổi dê, và đúng là như vậy. Thế nhưng bọn chị vẫn cứ thế tiến bước, nuôi cái tình cảm từ lúc rung động ngày đầu cho đến ngày nay, 1 năm, và kế hoạch đám cưới trong 3 năm tới =))))
Buồn cười quá phải không. Một đứa lí lắc, tung tăng như chị mà bây giờ lại thích thú với việc hoạch định tương lai cho gia đình nhỏ của mình.
Một đứa không thích dọn dẹp, ghét nấu ăn, thích người khác bê đồ đến cho mình chứ không thích bê đến cho ai, thì bây giờ lại yêu đời và tràn trề hạnh phúc khi sau giờ học, giờ làm là về nhà cắt hoa ở vườn để cắm, dọn dẹp đồ đạc, quần áo, làm bạn với cái kitchen, trồng cây với những hạt giống mang từ Việt Nam sang,...
Có lẽ chị đã "lột xác" trở thành "con người của gia đình", như gia đình và bạn bè chị nói. :))))
Ban đầu, chị không nghĩ bọn chị lại thành một cặp đâu. Thật là buồn cười khi mẹ anh là người gặp chị đầu tiên, cô ấy cứ kéo chị tới nhà cô ấy chơi và "khen lấy khen để" con trai quý hóa của cô, hồi đó chị nghĩ như vậy. Chị chả quan tâm, bởi cả nhà chị và chị chỉ thích "zai Việt 100%", tức là sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, biết tiếng Việt và hiểu người Việt! Còn anh: sinh ra và lớn lên ở đây, nói tiếng Anh như người Mỹ nói tiếng Anh và nói tiếng Việt như người Mỹ nói tiếng Việt!!
Anh hồi đó cũng chả thèm chị. Với anh, và cả đám bạn "Canada hóa" của anh, gái Việt xấu, quê mùa, quá truyền thống, dốt tiếng Anh, không thể nào mà hòa vào cuộc sống của con trai Canada được. Làm sao   mà bằng những cô gái sành điệu, tây phương, cá tính ở đây được. Kế hoạch làm bà mối của mẹ anh thất bại.
Ấy vậy mà lại thành công, tính đến bây giờ. Chị sẽ chẳng bao giờ bước chân tới nhà anh nếu như chị không buồn.
Nhà anh hay tiệc tùng, mẹ anh được gọi như kiểu "social person" bởi sự vui vẻ và tốt tính khiến ai cũng quý và thích tới nhà chơi. Nhà anh tuần nào cũng karaoke, đánh bài, BBQ, toàn những người bạn cùng quê gốc ở Hải Phòng của bố mẹ anh.
Một hôm, chị buồn lắm, mẹ anh biết nỗi buồn của chị nên bảo chị tới nhà anh ăn BBQ. Chị từ chối, chị ngại bước chân vào những nơi ồn ào, và ngại nhất là bước vào nơi toàn những người có cuộc sống tốt ở đây, họ hiểu về Canada, họ có nhà có cửa, họ dò xét những cô nhóc từ Việt Nam sang như chị. Chị không thích bị đánh giá là "lăn xả" vào nhà anh để nịnh nọt hay kiếm chác 1 tấm chồng Canada với mục đích ở lại định cư.
Nhưng mẹ anh hiểu chị, cô biết rằng rủ đến đánh bài là cách duy nhất để chị tới nhà cô. Và đúng là chị đã đến.
Chơi nhỏ thôi, toàn người thân quen của cô, cho nên đánh vui chỉ 1 đồng 2 đồng. Anh cũng lịch sự tới chào chị và nói chuyện bằng tiếng anh với chị, nhưng chị chả thích thú. Chị bâng quơ vài câu nhưng mắt vẫn tập trung đánh bài, hôm đó chị thắng được hơn $100. Là lá la!!!
Bây giờ anh bảo chị, hồi đó anh thấy chị kì lắm, không thích nói chuyện với anh mà lại thích đánh bài với mẹ anh.
Chị nhận mẹ anh làm "mẹ nuôi", ấy thế mà giờ sắp thành "mẹ chồng" =))))))
Chuyện dài lắm, tóm lại 2 tháng sau cái ngày tới nhà anh đó thì anh dắt tay chị kéo tới trước mặt mẹ và bảo:"từ giờ cái con gái này là bạn gái của con", mẹ và chị cười vỡ cả bụng.
Đến giờ 1 năm rồi, tuy mọi thứ đã gần như đâu vào đấy nhưng thực sự vẫn là ngắn lắm so với cả cuộc đời. Chị cũng chỉ biết hài lòng và hạnh phúc với những gì mình đang có, sống và hạnh phúc từng ngày cho đến khi không còn hạnh phúc nữa, vậy thôi.
Hồi đầu chị buồn nhiều, bực tức và ức chế nhiều khi nhiều người bạn và họ hàng của gia đình anh ở đây lo ngại rằng chị không yêu anh thật lòng mà chỉ lấy anh làm chỗ dựa, để được ở lại, để có nhà cao cửa rộng giữa cái chốn xa lạ mà chị lại không có lấy người thân nào. Họ bảo rằng chị quá khôn, quá tính toán và nhanh nhẹn so với anh, một chàng "Tây ngố".

À, hóa ra người Việt ở đây thật là kén chọn. Mồm họ nói rằng thích kén dâu Việt cho con trai họ để sau này nàng dâu còn biết phụng dưỡng báo hiếu bố mẹ chồng, thích nàng dâu nhanh nhẹn để còn nấu cơm đàng hoàng cho bạn trai ăn, không phải ăn đồ fast food, nhưng họ lại cũng muốn một nàng dâu hiền hiền, ngu ngu, nhanh tay nhanh miệng nhưng phải chậm tính toán tiền nong vì sợ sau này dâu sẽ lấy hết tiền của họ và con trai họ để gửi về Việt Nam. Thật là mâu thuẫn!
Và đa phần, họ đều cảnh báo mẹ anh rằng, cẩn thận chị sẽ bắt nạt anh sau này.
Họ thật là coi thường gái Việt Nam!
Trong mắt người ở đây, họ luôn nghĩ rằng gái Việt Nam sang đây ai cũng muốn ở lại, ai cũng ráng kiếm được tấm chồng ở đây để nhập quốc tịch, ai cũng đầy toan tính và lợi dụng, mặc dù chính họ cách đây hai chục năm cũng là người Việt Nam, còn là người từ những vùng quê nghèo khó nữa chứ.
Ngay cả việc học của chị, họ cũng luôn nghĩ rằng lúc đầu chị sang đây chỉ lấy lí do là đi học chứ thực chất chỉ sang học tiếng Anh vài tháng rồi không đóng tiền học nữa để chỉ đi làm kiếm tiền gửi về cho Việt Nam, giống như mấy đứa cháu mà họ cố gắng kéo sang đây vậy. Bởi thế ai cũng ngạc nhiên và chả hiểu những môn chị đang học, ai cũng nghĩ chị chỉ đang học ESL để kéo dài thời gian ở lại mà thôi.
Chị cảm thấy bị coi thường kinh khủng! Đáng ghét!
Nhưng đó là trước kia, còn bây giờ, sau 1 năm, nhiều thứ đã thay đổi.
Chị đã cố chứng minh cho họ thấy thế nào là gái Việt thế hệ 8X, 9X, chị bắt họ phải thay đổi cách nhìn thành kiến và phiến diện.
Chị vẫn đi làm, đi học đều, tiền chị kiếm ra đủ để chị trang trải học phí, ăn tiêu, và đủ để mỗi năm về Việt Nam thăm nhà 1 lần. Chị không dựa dẫm vào anh, vào gia đình anh, mặc dù anh và mẹ anh nhiều lần đề nghị trả tiền học cho chị, còn cho chị tiền vé bay về Việt Nam nữa, nhưng chị không nhận.
Anh thì chị không muốn nói tới, bởi vì đó là chuyện rất cá nhân, rất riêng tư, chỉ biết rằng chị là đứa vô cùng hiếu thắng và aggressive, xấu tính nhất quả đất, khó tính khó nết trong chuyện chọn bạn zai, nhưng anh lại khiến chị rất hài lòng và hạnh phúc. Chính sự kiên nhẫn và tấm lòng của anh khiến chị khâm phục. Nhiều người nói anh và gia đình anh may mắn có được chị, nhưng chị đã bảo họ rằng: nếu không phải là anh, không ai có thể yêu nổi và chịu đựng nổi chị, và chị sẽ ế tới già. Còn chuyện gia đình anh có may mắn vì có được chị làm dâu hay không, càng buồn cười. So với gái ở đây chị có nhỉnh hơn chút về độ nấu ăn và săn sóc nhà cửa, nhất là khéo mồm với bố mẹ chồng, nhưng so với gái Việt Nam, chị gần bét.
Một điều mà chị trân trọng nhất như là món quà mà cuộc đời mang tới đó là mẹ anh. Mẹ anh là người mẹ và mẹ chồng tuyệt vời nhất mà chị từng thấy. Bà bảo vệ chị trong từng lời nói của người khác, bà đi chơi đâu cũng nghĩ phải về sớm vì sợ chị ở nhà 1 mình buồn. Bà dậy sớm để làm đồ ăn cho chị mang đi học, đi làm, bà cho phép chị chơi bài cùng bà vì bà không quan tâm ai nói gì. Bà gọi chị là "công chúa của mẹ", bà hôn chị trước khi đi ngủ, bà luôn tranh việc nhà với chị, bà khiến mọi người thấy lạ vì sự chăm sóc yêu thương bạn gái của con trai mình.
Mẹ anh là người phụ nữ Việt Nam hiện đại trong cách suy nghĩ, nhưng lại là người ăn vận và sống giản dị nhất trong những phụ nữ Việt ở Vancouver này.
Chị hạnh phúc, tính đến lúc này.

Mặc dù đường đời còn dài và vô cùng thách thức, con đường để tốt nghiệp đại học để có 1 vị trí tốt ở đây cũng thật lắm gian truân, chị vẫn thấy tự tin để đón nhận vì đây chính là cuộc đời mà chị đã chọn.

Thật cảm ơn vì đã có 1 nơi để chia sẻ hạnh phúc và vơi bớt nỗi đau thế này.
Chẳng biết nói cùng ai, lấy các em ra làm lí do để nói, và nói :))))



02 Tháng Tám, 2013, 02:22:40 AM
Reply #361
  • Mod box G3T
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 1079
  • Điểm bài viết: 52
  • Nhớ xì goòng :)
Hôm nay đi làm nail, không có khách, ngồi nghĩ suy vẩn vơ.
Tuổi trẻ thật là đẹp.
Ham mê học hỏi, khám phá, không ngại đường xa đến tận những chân trời.
Tuổi trẻ tình nguyện, nhiệt huyết.
Máu phiêu bạt đang chảy rần rật trong mình.
Muốn đủ dũng cảm để làm 1 chuyến phiêu lưu khắp chân trời cuối bể.
Liệu mình có làm được không? Có ai đi cùng không?
Stop everything cho 2 năm có được không??

31 Tháng Mười, 2013, 06:39:05 AM
Reply #362
  • Mod box G3T
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 1079
  • Điểm bài viết: 52
  • Nhớ xì goòng :)
Là sao khi không mấy đêm liền lại mơ về người mà thường ngày mình không nghĩ tới. Tỉnh dậy lúc nào cũng buồn buồn vấn vương. Đến lúc lên fb thì thấy có sự kiện lớn đang diễn ra với người đó.
Có lẽ mình đã lớn rồi, nên bây giờ nhớ lại những gì đã xảy ra trong quá khứ thì cũng chỉ có cảm xúc nhẹ, coi nhẹ mọi việc. Nhưng tất cả sẽ mãi là kỉ niệm, sẽ không quên được.
Hôm nay buồn phảng phất, đi bộ dọc một dãy đường dài. Trời mùa đông lạnh nhưng vẫn có nắng, cảm nhận được chút cái gọi là "đi về phía mặt trời". Lúc nắng ấm soi rõ vào mặt nhất cũng là lúc mọi kí ức, xúc cảm thấm vào tim nhất. Đau cũng rất đau nhưng đều chấp nhận. Chuyển tới Vancouver để bắt đầu một cuộc sống mới với hy vọng sẽ quên và xa những chuyện đau buồn ở Việt Nam, nhưng thật là đã sai rồi.
Có ai trải qua cảm giác như mình lúc này chưa? Cái cảm giác sẵn lòng đánh đổi những gì mình đang có chỉ để lấy về chút bình yên và mạnh mẽ sáng suốt cho người anh trai mà mình thương yêu. Còn cả cái cảm giác sẵn lòng cho anh tất cả may mắn của mình để nhận về những cái xấu xa nhất đang tồn tại trong anh. Hãy để mình chiến đấu với nó.
Cuộc đời mình và chị gái, anh trai, cả bố, mẹ mình, 5 người trong gia đình mình ai cũng đã có những khoảng thời gian tồi tệ, và ai cũng đã từng bắt đầu cuộc sống lại từ đầu không dưới 1 lần, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Bởi vậy ước gì anh và chị đều ở đây, cũng đi về hướng có nắng mặt trời thế này...3 chị em mình sinh cùng bố cùng mẹ vậy mà lại thật khác biệt. Chị là người bọn mình luôn dựa vào, còn anh, là con trai, nhưng luôn dựa vào chị và em gái, không mạnh mẽ được.

Mỗi người đều có những cảm giác bí mật mà không ai có thể chia sẻ cùng.
Mình đây, 5 năm trước, tuổi 17, ngốc nghếch, ngây thơ. Chẳng biết tuổi 22 sẽ đang ở đâu, làm gì, có mục tiêu gì.
Hiện tại, sắp bước sang tuổi 22, không còn ngây thơ, vẫn ngốc nghếch, đang ở 1 đất nước cách nhà cả 1 thái bình dương, đi học, đi làm, đặt ra những mục tiêu có vẻ xa vời.
5 năm nữa, tuổi 27, mình sẽ thế nào?

02 Tháng Sáu, 2014, 08:31:28 PM
Reply #363
  • CTV box ĐTTH
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 165
  • Điểm bài viết: 10
Nàng ơi ta nhớ nàng quá, khi nào nàng mới về bên này với ta?

20 Tháng Tư, 2018, 06:13:32 PM
Reply #364
  • Thành viên mới
  • *
  • Posts: 0
  • Điểm bài viết: 0
Cảm giác bây giờ giống như đang đứng trước một người tri kỉ lâu năm không gặp, có hàng vạn điều muốn nói nhưng không biết bắt đầu từ đâu và phải mất đến bao thời gian mới nói hết.
Mình vừa mới khóc 1 trận. Thật sự lâu lắm rồi mới khóc cho bản thân. Lâu lắm rồi những chuyện tốt cứ xảy đến với mình, khiến mình cười, khiến mình hạnh phúc. Mình cũng vẫn rơi nước mắt thường xuyên, nhưng chủ yếu là vì chuyện của người khác. Đã lâu rồi mình không khóc cạn nước mắt vì chuyện của bản thân thế này. Nhưng là giọt nước mắt hạnh phúc.
Từ qua đến nay nảy ra ý định quay lại đây, cho đến lúc vào được và đọc lại những bài mình viết từ cách đây hơn 10 năm, mình đã cười, rồi khóc, rất nhiều.
Cảm xúc bây giờ thật khó nói, nhưng có lẽ đó là cảm giác hạnh phúc. Nhìn lại những gì đã đi qua, đọc lại những cảm xúc của chính bản thân mình qua từng thời kì, từng giai đoạn. Có lẽ đó là những giai đoạn khó khăn nhất, và cũng đáng yêu nhất. Như nhìn thấy mình lớn lên qua từng trang viết. Gặp lại được những con người đã từng qua cuộc đời mình, có những người bây giờ vẫn ở bên mình, thân thiết. Có những người đã chẳng bao giờ còn được gặp lại. Cũng có những người có thể gặp lại nhưng tình cảm đã chẳng còn như lúc đầu để mà có thể gặp lại nhau. Cũng có những người suýt nữa thì đã bị mình lãng quên. Nhưng quả thật, mình đã gặp rất nhiều người, và có được nhiều trải nghiệm tuyệt vời. Each person has their own stories. Câu chuyện của mình không biết về sau tiếp diễn thế nào, nhưng đến lúc này, đối với mình đó là một câu chuyện đẹp và đang tiếp diễn có hậu.
Ngày xưa có lúc mình từng đau khổ, thấm nỗi đau khi mà còn đang tuổi teenager đầy bất trắc. Ngày xưa có lúc mình từng tuyệt vọng thực sự muốn hỏi ông trời nếu ông trời có thật, rằng sau cứ gieo rắc những áng mây đen não nề đến với gia đình mình, khiến mình nếm mùi gia đình bạo lực, rồi chia ly, rồi tan vỡ. Rằng sao gieo tệ nạn vào anh trai mình, khiến anh đi tù, khiến anh khổ sở, anh vật vã, anh bỏ đi, và biết bao drama khác. Rằng sao tiếp tục mang bệnh tật tử thần đến cho đứa cháu gái mà mình yêu thương như thân thể. Nên nhớ mình từng rất mạnh mẽ, luôn là đứa vô tư yêu đời, lạc quan, tin tưởng vào cuộc sống. Thế mà mình đã từng phải yếu đuối đến thế nào. Từng phải đập đầu vào tường để xem có đúng đó là hiện tại khi chuyện xảy ra, và chót dại có lần nghĩ đến cái chết.
Thừa nhận những điều này không phải là điều dễ dàng.
Nhưng cuộc đời thật không ai đoán trước được. Bài viết vào ngày 31/10/2013, chỉ 4 năm rưỡi trước thôi, nói rằng mình còn đang bước về phía có ánh nắng mặt trời trong mùa đông, lòng u uất vì anh trai vẫn còn đang gặp nạn. Lòng tự hỏi 5 năm sau mình sẽ thế nào. Có sống tốt không? Gia đình có ổn định không? Anh mình đã làm lại cuộc đời hay chưa? Hàng ngàn câu hỏi lúc đó, chắc hẳn vậy.
Bây giờ đây, gần 5 năm trôi qua. Mọi thứ đã thay đổi quá nhiều.
Tất cả đều nhờ vào sự cố gắng nỗ lực của 3 chị em mình, và cả rất rất nhiều may mắn nữa. Cảm ơn cuộc sống này đã kì diệu như mình từng tin vào.
Gia đình chị Thủy bây giờ rất hạnh phúc, có thể nói là giàu có, với 2 thiên thần là Trúc và Bông, 2 đứa cháu gái mà người dì đây luôn muốn được che chở bảo vệ.
Gia đình anh Trung bây giờ cũng rất hạnh phúc và đủ đầy. Anh mình từ lúc mất hết tất cả: tiền bạc, danh dự, bây giờ đã lấy lại gấp hàng trăm lần chỗ mất mát đó. Anh có công việc tốt, lương cao, có nhà có xe, được mọi người nể trọng. Cả 2 gia đình của anh chị đã qua Vancouver này thăm mình. Mình tự hào về anh chị rất nhiều. Họ hàng bạn bè ai cũng cảm phục anh chị mình. Kéo anh trở về từ cõi chết, từ tận đáy xã hội. Anh chị là những điều tuyệt vời trong cuộc sống của mình.
Còn mình, chắc phần nhiều do may mắn. Tháng 5 này sẽ tốt nghiệp UBC, trường đại học mà cách đây 7 năm mình mấy ngày đầu đặt chân đến đây mình đã ghé thăm để mà xuýt xoa và ước ao được học ở đó.
Mình bây giờ vẫn yêu, vẫn sống cùng người con trai mà mình đã viết về anh trong tháng đầu yêu nhau, cách đây 6 năm. Tình yêu chúng mình bây giờ đã trưởng thành hơn, và hạnh phúc hơn rất nhiều. Anh là điều tuyệt vời thứ 2 trong cuộc sống mình, sau gia đình. Đôi lúc nhìn anh ngủ mình tự hỏi: tại sao ông trời ưu ái mình đến vậy? Đã tặng cho mình viên ngọc sáng, viên ngọc chân thành và mạnh mẽ nhất, viên ngọc dịu dàng và cũng ngọt ngào nhất, cũng là viên ngọc thô mà đáng quý nhất.
Mình bây giờ đã có nhà ở Vancouver này. Ngôi nhà đầu tiên bọn mình mua cách đây hơn 1 năm là townhouse, vừa đủ ở, rất xinh xắn. Bọn mình đã tự sơn cho nhà, mình cũng phá dỡ bếp cũ để tự thiết kế và thuê người làm lại bếp mới. Ai cũng khen đẹp và xinh. Có mấy người bạn còn nhờ mình thiết kế nội thất cho họ nữa. hihi
Rồi mình bán nhà đó đi sau 1 năm ở. Nhà sửa lại đẹp nên bán có lời, lời được hẳn hơn 100 ngàn, mình lấy vốn đó và cộng thêm sự giúp đỡ của bố mẹ 2 bên, bọn mình mua nhà mới độc lập, to hơn. Bây giờ nhà có 6 phòng, mình cho học sinh Việt Nam thuê để lấy tiền trả morgage hàng tháng. Nhà mình bây giờ hơn 10 người ở. Toàn học sinh thua mình có vài tuổi thôi. Mình nấu cơm cho các em ăn cùng. Mọi người bảo mình giống như 1 người mẹ phải lo cho 1 đống con nghịch ngợm ở nhà với đủ các loại khẩu vị ý thích tính nết khác nhau. Riêng mình, mình thấy đây là một cơ duyên và trải nghiệm tuyệt vời. Ở đông nhưng không hề phức tạp. Các em ai cũng ngoan và đáng yêu. Bọn mình sáng sáng cafe ở nhà cùng nhau, trưa chiều đi học đi làm hết, tối tối lại chơi game và xem phim cùng nhau. Mình thực lòng chăm lo cho các em, cảm giác như những đứa em mình. Quan tâm đến từng đứa và hiểu tính từng đó là niềm vui của mình. Cũng là lúc mình được vận dụng những kĩ năng team work và leadership skill ở trường. haha
Mình nhận được nhiều lời khen, rằng còn trẻ đang đi học mà đã mua được nhà bạc triệu ở đây. Đối với mình bây giờ những lời khen chê đều như gió thoảng bay. Bởi nhìn lại những gì mình đang có, mình cảm thấy đó là sự giàu có của trải nghiệm hơn là giàu có về vật chất. Bởi những gì có được hôm nay cũng có thể ra đi vào ngày mai, chẳng biết như thế nào mới gọi là thành công. Nhưng cải cảm giác được tính việc lớn, làm việc lớn, liều vì việc lớn, và rồi đạt được, thật tuyệt vời. Mọi người không ai hiểu được mình cảm giác thế nào, khi mà lúc có ý tưởng mua nhà ai cũng bảo điên rồ, người thì nói mình mơ ước hão huyền, người thì thắc mắc hỏi tiền ở đâu. Nhưng mình cứ làm từng bước, từng bước, đến bây giờ mới hơn 1 năm rưỡi, bọn mình đã cùng nhau làm nên hiện tại hạnh phúc này.
Đó là báo cáo sơ qua tình hình. Ừ thì toàn những chuyện vui cả. Nhưng không có chuyện vui nào tự dưng mà đến. Cũng đã qua nhiều nước mắt, khó khăn, vất vả, bị hoài nghi, bị hiểu lầm, có những lúc mâu thuẫn xung đột tưởng như đến mình khó hàn gắn lại. Thế mà tất cả đã qua. Qủa thực cơn bão và mây đen đã đi xa hết rồi. Bây giờ bầu trời lại trong sáng. Câu nói từ hồi 5 tuổi của mình mỗi khi bố mẹ cãi nhau, mình trùm chăn bịt tai cố ngủ và nói: Ngày mai trời lại sáng.
Mình sẽ kể chi tiết hơn nhiều chuyện.
« Last Edit: 22 Tháng Tư, 2018, 04:28:47 AM by uron1112 »