Please login or register.

Login with username, password and session length

Author Topic: Jindo, Sôngôku, Bunma, Đai, Pốp, Chie, Teppi,...  (Read 39681 times)

22 Tháng Tư, 2011, 11:43:17 PM
Reply #345
  • Mod box G3T
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 1081
  • Điểm bài viết: 51
  • Nhớ xì goòng :)
Quên gì mà quên, hầu như lúc nào mở máy ra mà chả vào đây, lần nào vào cũng muốn 8, muốn kể nhiều chuyện lắm, vui cps, buồn có, tương tư có :)) tức giận có, đau khổ cũng có mà sung sướng thăng hoa cũng có =)) nhưng cứ kể được tí thì lại ngại, xong rồi xóa luôn hoặc lưu vào tin nhắn. Gì mà 3 năm mới gặp lại :D đừng trù ẻo ta thế chớ, trù ta không có tiền để mỗi năm được về 1 lần đó hả? :)) Ừ, thèm tàu hủ đá quá Trang ạ, quả thật ta rất ấn tượng với món đó :( nó thơm, ngọt mát và sảng khoái thé nào ấy , nghĩ đến là nuốt nước ừng ực. He he, ta không phải đi mua khăn nữa rồi, có cái khăn kia rồi, tuy cái sợi len kim tuyến nó chọc vào cổ thấy hơi ngứa nhưng mà quàng cổ ấm lắm. Cảm ơn nàng nhé, chụt chụt :-*

24 Tháng Tư, 2011, 04:40:40 PM
Reply #346
  • ADMIN
  • ******
  • Posts: 882
  • Điểm bài viết: 81
    • Doãn Minh Đăng
Lâu anh không nắm thông tin, đọc mấy bài trên đoán là em Dung sắp xuất ngoại đi học à? Đi đâu và học gì thế em? Chúc em mã đáo thành công nhé :)

26 Tháng Tư, 2011, 12:23:13 AM
Reply #347
  • Mod Du Lịch
  • MOD
  • ***
  • Posts: 398
  • Điểm bài viết: 30
  • Hết hè rồi :((
Ơ này  ~X( sắp đi Canada thật à? :((
Cơ mà đi thật thì gấp gấp gặp mặt 1 cái đã nào đừng có bỏ mình mà đi sớm nhé.  [-X
« Last Edit: 26 Tháng Tư, 2011, 12:25:20 AM by hello »

26 Tháng Tư, 2011, 02:18:41 PM
Reply #348
  • CTV box ĐTTH
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 165
  • Điểm bài viết: 10
Ta đang ở trong lớp tranh thủ viết vài dòng cho nàng. Vững tin lên nàng nhé, dù rằng nàng ra đi mà chắc lòng còn đang lo đủ mọi thứ nhưng giờ cũng khó làm gì thay đổi được. Nhắn nhủ vài dòng cho anh ấy trước khi đi thôi, con đường ấy đã lỡ đi vào thì sẽ khó để đi ra, tất cả phải trông đợi vào bản thân anh ấy. Quan trọng nhất anh ấy vẫn là anh của dung mà thôi, hãy biết tha thứ và cảm thông. Cái này ta nói hơi thừa vì ta biết vị trí của anh ấy trong lòng nàng mà. Cứ cố gắng mà học vì chính bản thân Dung và gia đình Dug thôi, Dung giờ là hy vọng của mọi người rồi, hãy giữ ngọn lửa ấy đừng để nó lụi tắt, nó mà lụt tắt hay có chuyện gì thì mọi người sẽ càng đau lòng hơn. Trong lúc này phải mạnh mẽ hơn nữa, biết không? 3 năm, con đường phía trước của Dung có lẽ còn đang mờ mịt, chưa có định hướng rõ ràng nhưng lúc nào cũng phải cố gắng hết sức mình, không được từ bỏ nhé. Bất cứ lúc nào, dù nửa đêm, dù mờ sáng, cần thì cứ gọi ta nha. (Đừng có mà mít ướt đấy) 30-4 về BL ta sẽ lấy điện thoại bàn tám với nàng. Vậy nhé

28 Tháng Tư, 2011, 09:34:31 AM
Reply #349
  • Mod box G3T
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 1081
  • Điểm bài viết: 51
  • Nhớ xì goòng :)
Anh đi rồi. Lại một lần nữa anh đi. Lần trước anh đi không kịp mang theo đồ, còn lần này là do anh chủ động đi nên quần áo anh mang theo gần hết. Tuy vậy vẫn còn một vài chiếc ở lại, không biết vì anh quên hay là không muốn mang đi. Sáng nay dậy, mình mở tủ quần áo của anh, thấy những quần áo còn sót lại đó, mình không thể mạnh mẽ được như ngày hôm qua lúc nghe tin nữa. Ngày hôm kia chị Thủy và bố đưa anh từ HN về HP, từ lúc đó mình không nói với anh câu nào. Rồi ngày hôm qua anh lén mọi người ra đi, mình cũng chưa kịp nói gì. Anh chỉ nhắn cho mình 1 tin nhắn cuối cùng, nhắn cho bố 1 tin, không biết anh có nhắn cho mẹ và chị không. Anh nói anh không còn mặt mũi nào để gặp gia đình, anh nói hãy để anh đi để khẳng định lại mình, anh nói dù thế nào anh chị em cũng đừng bỏ nhau.
Có giây phút nào gia đình bỏ anh đâu, chỉ có anh bỏ mình, bỏ bố mẹ và chị Thủy mà thôi.
Mình đi rồi, bệnh viện lại mới cử anh Dương đi học thêm 1 năm ở Sing, chỉ có chị Thủy và Trúc ở nhà, hi vọng Trúc không đau ốm gì. Mình đi rồi, mẹ chắc buồn lắm. Mình nghe thấy mẹ nói qua điện thoại với ai đó, mình đi xong cái là mẹ và bác sẽ vào nam luôn.
Không biết giờ này anh đang ở đâu.29 tuổi rồi nhưng thực ra anh vẫn làm mọi người lo lắng lắm. Cuộc đời lúc thăng lúc trầm. Có lẽ hãy để anh yên tĩnh 1 thời gian để suy nghĩ và làm lại tất cả.
Mỗi nhà mỗi cảnh. Nhiều gia đình còn ngang trái hơn. Cứ tự an ủi như vậy sẽ tốt hơn.
Sáng nay trời mưa to quá, vừa mới tạnh xong :D

28 Tháng Tư, 2011, 06:32:44 PM
Reply #350
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 379
  • Điểm bài viết: 12
  • Không gì là không thể!Bước bước bước !Đi mới biết!
 Đi đâu thế em Uron. Sang đó học tốt nha!

09 Tháng Năm, 2011, 05:08:59 PM
Reply #351
  • Mod box G3T
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 1081
  • Điểm bài viết: 51
  • Nhớ xì goòng :)
Bây giờ đang là khoảng thời gian cuối cùng của ngày Mother's day. Mình thức đến tận lúc này không phải vì ý nghĩa của cái ngày này(đây là lần đầu tiên mình biết về sự tồn tại của nó :)) trước chỉ biết có ngày lễ Vu Lan) mà là vì đã ngủ từ 2h chiều đến 7h tối mới dậy T T sang đây được vài ngày rồi nhưng đồng hồ sinh học vẫn chưa quen được với thời gian bên này.
Thực ra nỗi nhớ nhà chưa ngấm vào mình. Ở VN cũng đã xa nhà nhiều lần, rồi lại tung tăng đi chơi đàn đúm bạn bè nhiều nên sang đây rồi cảm giác xa mẹ 1 khoảng cách đúng bằng 1 Thái Bình Dương vẫn còn mơ hồ, hơn nữa lại được sống cùng 1 gia đình rất tốt nên mình chưa thấy khổ. Tối nay 3 đứa con cô chủ nhà tặng hoa và đãi cô đi ăn nhà hàng. Ban đầu mình từ chối không đi cùng vì nghĩ không nên xen vào cuộc vui của 4 mẹ con họ nhưng sau cô cứ kéo đi nên mình đi ké. Cô là một người mẹ rất Việt Nam, rất vì con. Ánh mắt của cô khi nhìn mấy đứa con và những gì cô làm cho chúng nói lên điều đó. Chồng cô đang làm việc ở VN và đã bỏ mẹ con cô. Các con của cô đều sinh ra ở đây nên cách sống rất khác, tiếng Việt chỉ nói lơ lớ được chút xíu nên ít khi nói chuyện với mình và cô hoạc có nói thì cũng chỉ hỏi đáp đơn giản. Chị Linda sinh năm 87, Tony 90 và Bích Liên 94, mặc dù có thể thấy họ yêu mẹ nhưng dù sao mình cũng băn khoăn khi mà cô không thể hiểu được họ đang nói gì với nhau. (cô nói cô lười học tiếng anh và toàn làm cùng với người Việt nên không biết tiếng anh nhiều) Nếu mình là mẹ của mấy đứa con luôn nói với nhau bằng thứ ngôn ngữ mà mình không hiểu được thì chắc mình sẽ buồn :-S
Chắc cái ngày này với Việt Nam chẳng quan trọng gì, mẹ mình 100% không biết nó nhưng mình vẫn gọi điện về cho mẹ. Mẹ nói đang ăn cơm trưa.
Mình có lỗi với mẹ nhiều. Tuy cũng đã làm mẹ vui 1 vài lần với thành tích học tập hồi bé và khi làm thêm ở vp công chứng tháng lương đầu tiên đã mua cho mẹ 1 món quà, nhưng lỗi lầm của mình nhiều lắm, hầu hết là tranh cãi với mẹ như 2 người ngang hàng. Mặc dù ngay sau đó mình tự hối cải khi nhận ra lỗi lầm nhưng đến khi có việc gì xảy ra dù đã tự xoa dịu nhưng thỉnh thoảng không nhịn nổi mình vẫn cãi mẹ vì mẹ đã quá nhân ái và khoan hồng với người không xứng đáng nhận được điều đó. Mình thì uất thay cho mẹ nhưng mẹ lại luôn bỏ qua và nói rằng thế gian còn nhiều kẻ không được bằng người đó, và bản thân mẹ và mình cũng có lỗi lầm, tha thứ cho người khác cũng là tha thứ cho bản thân, vì thế hãy tha thứ cho họ. Mình kính trọng mẹ vì lòng vị tha ấy.
Mẹ giờ tuy đã chậm hơn nhiều so với trước, nhưng đầu óc mẹ vẫn luôn là đầu óc của người làm ăn, nên sự sắc sảo và cương quyết vẫn còn đó. Nhưng dù trước hay bây giờ thì lòng thương người của mẹ vẫn là điều hơi mâu thuẫn với tính cách thông thường của những người làm ăn, nhưng bởi thế mới là mẹ mình, là người mẹ mà mình nể phục :) Mẹ dù có khó khăn hay dư giả thì vẫn giúp đỡ người khác, có khi giúp đỡ mặc dù biết sẽ không được trả lại, rồi có khi giúp đỡ xong bị người ta phản bội nhưng mẹ vẫn thản nhiên mà không hề cay cú.
Mẹ yêu mình với tình yêu giống như của những người mẹ bình thường khác dành cho con. Nhưng mỗi người yêu theo cách khác nhau, và cách yêu mình của mẹ mang vẻ hài hước. Bởi vì mẹ hay làm mình giận dỗi khi hỏi "mẹ có yêu con không", mẹ bảo "không", mặc dù biết mẹ đang trêu nhưng cái tính trẻ con của mình lại luôn trỗi dậy đúng lúc không cần thiết đó, nên mình dỗi mẹ và hỏi đi hỏi lại đến khi mẹ phải trả lời "có" thì thôi; có lần mẹ thi gan với mình và kết quả là mình phải thôi không hỏi nữa, và cười phá lên vì mẹ còn gan lì hơn mình :)) Nhưng nếu mẹ nhờ mình làm gì hộ thì khi mình hỏi như vậy mẹ sẽ trả lời "có" ngay lập tức :)) Ấy vậy nhưng mẹ lại quan tâm tới mình vào những lúc mình không có lòng dạ nào để tận hưởng sự quan tâm đó. Ví dụ bình thường mẹ không âu yếm mình nhưng hễ cứ khi mình đang tập trung làm gì đó hoạc đang chăm chú xem TV thì mẹ lại âu yếm hỏi này hỏi kia rồi thì ôm ấp và bắt đầu "săm soi" mình, hoặc khi mình đi xe máy buổi tối thì mẹ dặn đi dặn lại đủ điều. Nhiều lúc 2 mẹ con cứ trêu nhau như 2 người bạn, mình bắt mẹ gối đầu tay mình, rồi vuốt tóc mẹ, hoặc buôn chuyện,.. người ngoài nhìn vào người nào khó tính có khi lại nghĩ 2 mẹ con gì mà không có trên có dưới, cứ như bạn bè :D
Hồi học đh ở HN, tự mình đi thuê nhà, tự mình đến trường nhập học, suốt gần 2 năm học mẹ chưa đến phòng mình ở lần nào, có lần mẹ lên HN có việc, định rẽ qua chỗ mình nhưng hôm đó lại đang học ở trường. Dù thế, mình không cảm thấy buồn gì cả, vì cuộc sống ở HN không có gì khó khăn. HN gần HP, mình cũng đã sống ở HN mấy năm cấp 2, cấp 3 cũng hay lên HN chơi nên không xa lạ, vật chất cũng không thiếu, về HP liên tục, nên mẹ cũng kệ để cho mình tự làm mọi việc của bản thân ở HN. Nhưng đôi khi, mấy đứa bạn học cùng trường đh, quê ở Thanh Hoá, ở phòng cạnh mình, bọn nó bảo mẹ không quan tâm đến mình vì chẳng bao giờ thấy mẹ lên HN xem mình ăn ở thế nào trong khi mẹ bọn nó ở Thanh Hóa xa xôi cũng lên thăm được 1 lần, mình cũng nói rằng do mẹ bận, và mẹ cũng nghĩ mình tự lập được ở HN nên mới không cần mất công lên đây. Nhưng trong lòng mình lúc đó vẫn thấy buồn, ừ nhỉ, dẫu sao mẹ cũng nên đến xem mình ở thế nào chứ. Về nói với mẹ là mẹ của mấy đứa bạn con ở mãi Thanh Hóa mà cũng lên HN để xem con mình sống ra sao, còn mẹ ở gần đây thì lại chẳng đến thăm con bao giờ, mẹ bảo "ôi zời, mẹ còn nhiều việc, chứ có rảnh rỗi như mấy bà nhà quê đó đâu lặn lội lên HN 1 ngày rồi về, chẳng qua họ đi như thế là để ra vẻ có con cái học ở HN. Mẹ thì mẹ chẳng có thời gian rỗi hơi làm cái việc hình thức đó. Gọi điện thấy khỏe là được. Mà 1 tháng lại về 1,2 lần chứ có phải cả năm không về đâu. Mấy đứa đó không có ý tốt thì mới nói với con như thế." Mẹ làm mình bật cười vì biết trong lời nói đó mẹ cũng pha chút hài hước và nói đùa chứ không phải mẹ kì thị gì cả. Nghe mẹ nói vậy mình cũng yên lòng và có phần hả hê vì thực ra mấy đứa phòng bên cạnh đó cũng chuyên săm soi và hỏi mình những câu cứ như là muốn mình nghĩ rằng gia đình rất quan tâm đến chúng nó còn gia đình mình thì chẳng hề quan tâm đến mình. Ví dụ mỗi lần từ quê lên mấy đứa ấy hay mang theo rất nhiều đồ ăn: ruốc, xôi, thịt gà, rồi hoa quả. Còn mình thì lúc về nhà thế nào lúc đi cũng như vậy. Có lần cũng bắt chước, trước khi đi mình lục tủ lạnh định mang theo vài quả táo đi, mẹ hỏi sao mang táo đi làm gì cho nặng túi, mình nói mấy đứa phòng bên cạnh cũng hay mang theo đồ ăn nhà đi như vậy, nhiều khi nhìn thấy tuy con không thèm nhưng tự nhiên cũng tủi thân, cứ như là vì mẹ không quan tâm nên không gói ghém đồ ăn cho mang theo ấy. Mẹ bật cười rồi bảo "sao cứ để ý lung tung vậy nhỉ. Kệ mấy đứa đó, cứ lỉnh kỉnh mang lên HN như vậy nhằm để ra vẻ ta đây sung túc thôi. Bọn nó nói gì thì đừng có quan tâm. Thèm ăn táo hay ăn cái gì thì đi mua mà ăn chứ HN thiếu gì. Có phải mấy thứ đó chỉ quê nhà nó mới có thôi đâu. Mang đi cho nặng người." Nghe mẹ nói xong mình thấy vui vẻ hẳn, và rồi ngồi kể cho mẹ nghe về mấy đứa ở phòng bên cạnh đó chúng nó hay "quan tâm" tới mình quá mức như thế nào. Thủy và Thiết ở cùng phòng mình mỗi khi nghe mình kể về những lời mẹ nói, 2 nàng ấy cũng cười ầm lên và bảo mẹ nói thế làm 2 nàng hả hê lắm, 2 nàng cũng không thích tính của mấy đứa phòng bên. Đó, mẹ hay nói với mình những câu có vẻ "kì thị" những người làm mình lăn tăn suy nghĩ như thế, cốt là để mình vui vẻ và yên lòng, chứ thực ra mẹ không phải là người phân biệt như vậy, bởi vì mẹ hiểu mỗi bà mẹ có một cách yêu con khác nhau, mẹ của mấy bạn cạnh phòng yêu con theo cách hay lo lắng và phải lên tận nơi mới yên lòng, rồi thì chuẩn bị kĩ càng đồ ăn cho con cái, chỉ sợ lên đó con mình không được ăn uống ngon như ở nhà, còn mẹ thì mặc dù cũng lo lắng, cũng sợ mình thiếu thốn, sợ mình ốm đau bệnh tật, sợ mình ở 1 nơi không tốt, nhưng mẹ vẫn để mình tự xoay sở cuộc sống của bản thân, gặp khó khăn gì mẹ sẽ giúp chứ mẹ không lo cho từng chút một được. Như thế mẹ cũng dạy mình hãy tin vào tình cảm yêu thương của người thân, đừng nhìn người ngoài mà bắt chước theo như vậy hoặc lại đâm ra mất niềm tin vào người thân. Bây giờ đi xa rồi mình mới thấy được hết sự quan tâm chăm chút của mẹ thế nào. Mẹ không dặn dò nhiều, không nhét vào vali mình nhiều thứ linh tinh, nhưng mẹ yên lặng và trong ánh mắt mẹ như suy nghĩ nhiều lắm, mẹ ôm chặt mình và hình như tất cả đều dồn vào câu nói chắc nịch "cẩn thận con nhé, phải tự mình chăm sóc bản thân, trước thiếu gì thì còn về nhà lấy được, xa thế này thì phải tự lo cho mình mọi thứ, ở bên đó đắt đỏ lại lạ lẫm chứ không thân quen như HN, tiền ở VN mang sang đó không đáng là bao nên sẽ khổ lắm đấy, gặp khó khăn mẹ cũng không giúp được đâu." Mình vội bước đi vì sợ mẹ sẽ khóc, cũng không biết đứng thêm vài giây nữa thì mẹ và mình ai sẽ khóc trước..
Điều quan trọng nữa mà mình học được từ mẹ đó là tình cảm của mẹ và bác. Trong cuộc đời này mỗi người có 1 con đường riêng, được đi chung với nhau 1 đoạn đường mà yêu thương giúp đỡ nhau thì đó là điều cần được ghi nhận. Thế gian này có mấy cặp vợ chồng nào mà đi với nhau được suốt cuộc đời? Mà lại luôn yêu thương nhau, khó khăn không bỏ nhau và giàu sang cũng không đi tìm niềm vui mới? Khó lắm. Để làm được điều đó thì phải thực sự "là của nhau". Mẹ và bác có lẽ là 1 đôi như vậy, nhưng lại tìm được nhau hơi muộn. Tuy vậy mình thấy cả mẹ và bác đều hài lòng với sự muộn màng đó, bởi hạnh phúc đâu có được dễ dàng, không hoàn hảo mới là hạnh phúc thực sự. Không có hạnh phúc nào lại đến từ 1 con đường trải lụa. Mình thích cái tình cảm đơn sơ và chân thành nhưng thực ra rất sâu sắc và chín chắn của mẹ và bác, chứ không cuồng nhiệt đắm đuối nhưng mù quáng của tuổi trẻ bọn mình.
Quả thực mình không còn bé nữa rồi, không phải là con bé học lớp 3 chỉ sống với mẹ trong 1 căn nhà ấm áp, ngày ngày tối đến là ra cửa ngóng mẹ. Tất cả đã xa rồi.
Cái bệnh lubut ban đỏ làm mẹ rất khố tâm, mình cũng đã đi hỏi rồi tìm hiểu về nó nhưng rốt cuộc nó vẫn là bệnh nguy hiểm chỉ sau ung thư. Có cách chữa được bệnh đó cho mẹ là ước mơ lớn nhất của mình.
Mẹ, đợi con nhé :)
« Last Edit: 09 Tháng Năm, 2011, 05:18:15 PM by urốn »

25 Tháng Năm, 2011, 11:19:08 AM
Reply #352
  • Mod box G3T
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 1081
  • Điểm bài viết: 51
  • Nhớ xì goòng :)
Khi tất cả đang diễn ra tốt đẹp...khi tôi đang cảm thấy cuộc sống này tuyệt vời...khi tôi đang hạnh phúc vì bắt đầu một cuộc sống mới, một chặng đường mới cho tương lai...
Thì tất cả lại sụp xuống
Tôi đã đón nhận nó bình tĩnh hơn những lần trước
Tôi không tuyệt vọng, nhưng lòng tôi tràn trề thất vọng, và tim tôi thắt lại. Tôi muốn khóc thật to, hét lên thật vang
Tại sao?
Nếu có một con đường để đi đến nơi tìm được câu trả lời cho điều đó, dù phải mất cả đời mới tới, tôi sẽ đi.
Tôi biết, khi lòng tôi đau nhói, mẹ tôi còn đau đớn gấp nhiều lần hơn thế.
Gia đình tôi đã làm gì mà cuộc sống này lại trừng phạt chúng tôi??

07 Tháng Sáu, 2011, 11:03:06 PM
Reply #353
  • Phụ trách kỹ thuật
  • Administrator
  • *******
  • Posts: 65
  • Điểm bài viết: 9
(trong ngày 7/6 forum gặp trục trặc phải khôi phục lại dữ liệu từ ngày 6/6, bài này của urốn gửi trong ngày 7/6, admin post lại ở đây cho đầy đủ)

Vài năm nữa, hoặc cỡ chục năm nữa..

Khi mình có con...

Mình sẽ đọc thơ dân gian, ví thử như thơ của Trần Đăng Khoa cho con nghe khi con còn đang trong bụng mẹ; khi con biết đọc thì sẽ mua cho con Đôrêmon, Sogoku, Dũng sĩ Hesman, Dấu ấn rồng thiêng, để con được phát triển trí tưởng tượng, được sống thật sự với tuổi thơ với những điều kì diệu, để con thêm lòng dũng cảm và thấm thía tình đoàn kết để mai này con lớn lên con có lòng căm thù những kẻ cướp và bán nước, để con sẵn sàng có mặt nếu đất nước cần.

Khi con bắt đầu học cấp 2, sẽ bảo con đọc thơ của Hồ Xuân Hương để con biết cảm thông và trân trọng giá trị của người phụ nữ, để con sẵn sàng bênh vực họ khi họ bị đối xử bất công; rồi đọc thơ của Tố Hữu, của Nguyễn Đình Thi, Nguyễn Khoa Điềm, để con biết đất nước mình đẹp, để con yêu những điều giản dị của một cuộc sống thanh bình; nhưng cũng hãy in đậm những dòng thơ Bên kia sông Đuống của Hoàng Cầm, để hằn sâu nỗi đau khổ của một thời kì hòa bình phải trả bằng xương máu.
Nếu không giàu, thì mình cũng sẽ ráng tiết kiệm để cho con đi chơi ở các tỉnh thành khác, đi đến các vùng dân tộc thiểu số, để con tự khám phá những thú vị của sự đa dạng trong giọng nói, món ăn, văn hóa và tính cách của con người đất nước mình, để con yêu cả 3 miền bắc trung nam, để con đau xót
khi 1 trong 3 miền ấy hay là cả 3 miền bị nước khác chèn ép.

Mình sẽ siêng đọc sách lịch sử để kể cho nghe về lịch sử Việt Nam, rồi sau đó con sẽ tự đọc và tìm tòi, con sẽ ham học hỏi giống như những người bạn của mẹ ở trên 4r olympia bây giờ, con có thể thích đọc lịch sử Trung Quốc hoặc 1 nước khác nào đó, nhưng con phải hiểu biết và yêu lịch sử nước mình trước đã; để còn biết rằng Trung Quốc nó luôn thèm muốn đất nước của chúng ta.

Mình biết những đồ ăn vặt quanh cổng trường hầu hết đều không tốt cho sức khoẻ. Nhưng cũng như mình hồi bé và như mọi đứa trẻ con khác, chắc là con mình sẽ thích ăn vặt cùng bạn ở cổng trường, như nem rán, khoai rán, bánh kẹo vớ vẩn, nên mình sẽ không cấm tiệt, nhưng sẽ dạy (cũng chưa nghĩ ra là dạy thế nào nữa) để cho con biết và hiểu những đồ đó bẩn và hại, thỉnh thoảng ăn cho vui miệng thôi chứ không được suốt ngày la liếm ăn đồ ở cổng trường, hầu hết toàn là đồ Trung Quốc đó con. Bọn nó đang đầu độc tất cả người Việt Nam từ trẻ đến già, bằng mọi thủ đoạn.

Mình sẽ luôn nói chuyện với con về các vấn đề kinh tế, chính trị, cốt là để con có sự quan tâm đến thời cuộc, rút kinh nghiệm trong thảo luận và có cách nhìn đa diện về một sự việc. Cái gì mình không biết hoặc không chắc thì mình sẽ nói rằng con phải nhìn từ nhiều khía cạnh, đánh giá 2 chiều và không được cực đoan, và nếu con không đánh giá được nó tốt hay không tốt thì hãy nhìn vào cuộc sống của con và mọi người bây giờ. Như bây giờ, mình thực sự không xây dựng cho mình một quan điểm riêng về CS bởi qua những gì mình đọc, mình không biết nên tin hay không tin cái gì nữa, hay là tất cả chúng đều không đúng?đều chưa lột tả đươc bản chất của thứ mình đang tìm? Nhưng mình thấy mình đang sống hạnh phúc và thanh bình. Người ghét CS thì nói người dân chỉ tưởng là họ đang sống thanh bình thôi chứ thực ra họ đang sống trong sự chèn ép, họ khổ quen rồi nên họ cứ ngỡ họ đang hạnh phúc mà không biết rằng người phương Tây họ mới thực sự tự do và quyền con người của họ được đề cao thế nào; người ghét tư bản thì nói nhìn bên ngoài tưởng chừng người Tây có vẻ đang sống rất dân chủ, rất tự do, nhưng thực ra họ đang bị ràng buộc vô hình với chính phủ, bởi thế họ hay bị stress và khủng hoảng. Mình có ý kiến của mình về vấn đề này, và sẽ không áp đặt con mình phải suy nghĩ giống mình, cốt nó phải luôn tỉnh táo và có sự đánh giá sâu sắc.

Mình sẽ thật nghiêm khắc với con trong việc cư xử với mọi người. Mình sẽ rất bực nếu con mình không tôn trọng và lễ phép với người lớn (chị Thủy mình rất nghiêm khắc khi dạy Trúc việc này), sống không biết điều, ăn ở bất nghĩa và vô ơn; cho nên mình sẽ thật cứng rắn dạy nó từ bé. (hy vọng sau này có con rồi mình sẽ làm được như vậy, nó hư thì sẽ phạt chứ không xót để rồi bỏ qua)
Rồi mình sẽ thả cho con tự đi ở cuộc đời. Nếu học xa nhà, con sẽ phải 1 mình tự đi tìm thuê nhà, sẽ phải sống với người khác ở tỉnh khác, sẽ phải đi kiếm việc làm thêm, xài hết tiền mình sẽ không cho thêm.

Nếu sau này con chọn nghề..

Bác sĩ: con không được cẩu thả trong công việc, không được vòi tiền của bệnh nhân, không được thái độ với người nhà của họ, không được kênh kiệu, không quát nạt.

Luật sư: mình cũng ngại khi nói về nghề này, vì mình đang có dự định sẽ làm nó trong tương lai, nên thôi cứ viết ra đây cũng là để tự răn đe bản thân: cho dù người khác có nói lí lẽ ngả nghiêng thế nào, con cũng không được giúp các công ty trốn thuế, luồn lách (bởi vì thực sự mình vẫn không cho rằng giúp trốn thuế, luồn lách là một ví dụ về trách nhiệm của người luật sư: tìm ra những kẽ hở của luật để bảo vệ quyền lợi của người dân?!) Giá mà con sẽ là 1 luật sư giỏi nhỉ. Mình muốn con sẽ thật giỏi để bảo vệ đất nước mình trong lĩnh vực kinh tế khi mà có vụ tranh chấp nào đó xảy ra giữa nước mình với nước khác. (ôi mình suy nghĩ nhiều thứ về nghề này lắm nhưng khả năng diễn đạt của mình dở tệ, chẳng muốn nói nữa)

Giáo viên: với nghề giáo viên này mình thích nhất con mình sẽ dạy Lịch sử, Văn hoặc Giáo dục công dân (tội nó quá, dạy mấy môn này nghèo chết, dạy toán lý hóa thì còn ăn tiền học thêm của hs được =)) ) Nhưng dạy gì thì dạy, con phải trách nhiệm với lời nói của mình. Bởi 1 lời con nói ra là hàng trăm người khác nghe thấy, những cái đầu non nớt cần phải được nắn nót đi theo 1 hệ thống đúng đắn, đừng gây ra sự nghi hoặc hay hoảng sợ cho học sinh chỉ bởi những câu nói ngất ngưởng và bất mãn của con. Ngược lại, nếu con dạy có trách nhiệm và truyền đạt được tới học sinh những giá trị tốt đẹp, sẽ rất rất đáng kể bởi cứ tính mà xem, mỗi khóa con dạy cỡ 4 lớp, mỗi lớp 40 học sinh, thế là 160hs rồi, trong suốt quãng thời gian giáo viên của con có thể con sẽ dạy tới hàng ngàn học sinh, nghĩa là có hàng ngàn người suy nghĩ về bất kì câu nói nào của con, và rất nguy hại nếu hàng ngàn người đó vì câu nói không hay của con mà suy nghĩ sai lệch về cả 1 hệ thống chính trị. Mình thực sự không thích thầy cô giáo nào đó ở trường đại học của mình nói những câu bất mãn chế độ cốt chỉ để vui miệng. Một sự bất cẩn đến mức vô trách nhiệm, nặng hơn là không có đạo đức nghề nghiệp!
À nếu làm giáo viên mầm non hoặc làm người trông trẻ thì không được như thế này: http://dantri.com.vn/c20/s20-480987/bao-mau-dung-thanh-cui-danh-lien-tiep-be-trai-20-thang-tuoi.htm

Nghề mà mình cho là quan trọng cần phải nhắc nhở con mình tiếp theo là nghề bán hàng. Có thể là làm trong nhà hàng hoặc bán hàng ngoài cửa hiệu. Tuyệt đối không bán đồ không rõ xuất xứ, không chế biến đồ ăn một cách bẩn thỉu, không được làm cafe giống như thế này này: http://www.eva.vn/gia-ca-thi-truong/hai-hung-muc-kich-lo-ca-phe-ban-c2a66806.html  nếu buôn bán rau thì không được thế này: http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20100705/hai-hung-cong-nghe-trong-rau-muong.aspx  còn nếu bán hàng ăn vặt cho học sinh thì phải vệ sinh và mẹ cấm không được bán những loại đồ ăn cho học sinh như thế này: http://dantri.com.vn/c20/s20-483901/giat-minh-voi-keo-thuoc-la-dau-doc-hoc-sinh-ngay-cong-truong.htm  Quá tham lam và vô lương tâm!

Nghề quan trọng và ảnh hưởng trực tiếp tới xã hội nữa là nghề nhà báo. Giống như giáo viên, tự nghiêm khắc với bản thân với mỗi lời, mỗi từ mình nói ra. Cấm cộng tác với mấy tờ báo chuyên buôn tin linh tinh, tin vịt, tin "nghe đâu đó"; cấm con không được viết những bài báo săm soi dòm ngó đời sống riêng tư của người khác, nhất là không được giật những cái tít shock nhưng thực ra nội dung thì lại không phải như vậy. Bởi vì thỉnh thoảng mình bị shock và có suy nghĩ xấu về 1 số người người mà bị giật tít không tốt trên báo, nhưng khi dư thời gian, đọc mấy bài đó, thì mới biết thực ra nội dung bài chẳng liên quan gì tới cái tít cả!! Mình thích nhất là con mình viết những bài báo lật tẩy những kẻ xấu hoặc lên tiếng bênh vực cái tốt đẹp, lên án cái tồi tệ, dù có khả năng gặp nguy hiểm, cũng hãy dũng cảm mà viết tiếp. Mình biết sẽ thực sự rất hối hận và cắn rứt nếu vì hèn nhát mà không dám đứng lên bênh vực cái mà mình cho rằng là đúng.

...
Nhiều thứ nữa lắm. Nhưng mình không biết là có dạy nổi con mình nữa không, bởi mình biết mình sẽ không thể là 1 bà mẹ hoàn hảo, rồi không biết sau này khi có con thì quan điểm về chúng của mình có bị thay đổi không nữa.
Vậy nên từ bây giờ, mình sẽ tự thực hiện chúng trước, đầu tiên là bằng việc vất tất cả những đồ đạc của mình mà mình biết là đồ Trung Quốc. Nhân sự kiện hôm nay làm đổ ly cafe ra sách vở (bình thường mình chẳng dám mua cafe ngoài shop, sang bên này cái gì mình cũng tính ra tiền VN rồi thấy xót :(( Nhưng hôm nay 1 đứa Arabi Saudi mua cho mình với bà Mitra người Iran cafe Capuccino, mua trong Starbuck cơ đấy :)) ) uống được tí, cất vào cặp định mang về cho tủ lạnh để sáng mai uống tiếp, nhưng nó đã bị đổ ra hết sách và tài liệu :(( . Nhân dịp này mình sẽ thanh trừ tẩy, bút, 2 thứ đó là đồ TQ. Sáng mai định đi mua hộp bút ở cửa hàng 1 giá $2, nhưng thôi, từ giờ quyết tâm không xài đồ Trung Quốc.

Hôm trước được tới Law Court để học về cơ cấu trong 1 phiên tòa của bang BC này. Hồi học đh ở VN được nghe về bức tượng này nhiều rồi, xem hình trên báo rồi, nhưng đây là lần đầu tiên mình được tận mắt nhìn thấy bà ấy :x cảm xúc rất là khó tả :x :x




Đội mũ là Mitra, bà này hơn 40 tuổi rồi, người Iran, tính hài hước. Học cùng lớp và hay chơi với mình ở trường. Ai cũng cười khi bà ấy phát âm tiếng anh nhưng tất cả đều ngạc nhiên khi biết bà ấy đang là tiến sĩ dạy về human resource ở Malay.


08 Tháng Sáu, 2011, 12:23:13 PM
Reply #354
  • CTV box ĐTTH
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 165
  • Điểm bài viết: 10
Em, tớ xin lỗi vì spam trong nhà của bạn Dung nhưng nhìn ngoài topic thấy tự dưng admin vô viết bài trong nhà bạn Dung tưởng ban Dung đã gây nên họa, bị admin vô nhắc nhở =)) Đang thắc mắc là bạn Dung làm gì. Vô thấy post lại bài, phù.
@ Bạn Dung: Có vẻ bạn Dung qua canada mà vãn như dan ta ở đay, anti TQ nhỉ? Bạn ở bên đấy, người TQ chắc k giống bác Hồ Cẩm Đào đâu, đừng vơ đũa cả nắm, cả nắm đũa lại quay lại hội đồng bạn Dung thì khổ, mà thôi có chửi nhớ chửi bằng tiếng Việt thôi nhé. Bạn Trang biết bạn Dung ứ nhát, dám làm dám chịu nhưng mà bạn Trang còn muốn dẫn bạn Dung đi ăn cơ.

08 Tháng Sáu, 2011, 01:03:25 PM
Reply #355
  • Mod box G3T
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 1081
  • Điểm bài viết: 51
  • Nhớ xì goòng :)
Ối =)) bạn T nghĩ bạn D hay gây ra họa vậy hả =)) sao không nghĩ admin rảnh rỗi ghé vô đây 8 vs bạn D =))
HS TQ ở đây đông lắm, có lớp D học 7/10 là TQ, mà toàn đứa béo ú, cỡ hơn tạ, D cũng sợ lắm :))
Bạn T nói dẫn đi ăn làm bạn D thèm quá, sang đây 1 tháng rồi mà ngày nào cũng như ngày nào, đi học về rồi tối đến ghé tiệm nail học tiếp, mọi người bảo ban đêm Van đẹp và lộng lẫy mà bạn D chưa biết nó hình thù thế nào cả 8->

09 Tháng Một, 2012, 06:47:35 PM
Reply #356
  • Mod box G3T
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 1081
  • Điểm bài viết: 51
  • Nhớ xì goòng :)
Thế là đã sắp về nhà :) 7 tháng trôi đi nhanh như 1 cuộc chơi
Nhưng là 7 tháng thực sự đầy ý nghĩa.
Mình đã tốt hơn và xấu đi ở 1 vài khía cạnh khác nhau.
Đã có lúc buồn, lúc khổ, lúc lười biếng, lúc cô đơn, nhưng mình chưa ân hận việc quyết định qua đây 1 mình. Bởi tất cả những điều không hay kia dù có nặng nề hơn thì khi đánh đổi lấy tự do mình vẫn có lãi. Bây giờ mình mới thấm thia thế nào được gọi là tự do thực sự. Không chỉ là có thể làm những gì mà bản thân muốn, mà có là một sự giải thoát cả về tinh thần. Thà cứ như thế này, đi học, đi làm thêm, cái gì tự làm thì tự chịu. Xài đồng tiền do chính bản thân kiếm ra hạnh phúc hơn ngàn lần tiền mà phải xòe tay xin gia đình. Khi cô chủ nhà homestay cũ về VN tới chơi và kể với chị và mẹ chuyện mình đi học và đi làm một cách crazy thế nào, mẹ gọi điện khóc, chị thì bảo từ giờ hàng kì chị sẽ chuyển tiền vào tài khoản của trường, mình chỉ cần đi làm đủ tiền tiêu vặt, nhưng mình từ chối. Đâu dễ gì có được sự tự do này, mình không muốn lại phải từ bỏ và quay về với sự chu cấp của gia đình. Gia đình bảo mình đừng vì sĩ diện mà tự đày đọa bản thân, nhưng với mình, thà tự đày đọa còn hơn sự dựa dẫm.
Không phải vô cớ mà mình tự hứa với lòng từ khi bước chân lên máy bay rằng sẽ không xòe tay xin thêm 1 đồng nào trong suốt khoảng thời gian học ở đây. Tạm xa những đau khổ ở VN, mình muốn sống một cuộc sống thực sự khác, sống là chính bản thân, không bị dằn vặt bởi những mâu thuẫn phức tạp.
Hôm nay rảnh ngồi lướt lại 1 loạt tất cả những bài viết ở đây bắt đầu từ trang 1.  5 năm trôi qua đầy bão táp. Đã khóc rất rất nhiều. Vì đâu mà mình đánh mất những niềm vui ngây thơ của những trang đầu. Đến những trang sau, càng ngày càng chất đầy sự đau khổ mà đến bây giờ mình vẫn nhói đau và bật khóc khi đọc lại. Mình nhớ lại tất cả. Sau mỗi sóng gió con người thường mạnh mẽ hơn, nhưng sao mấy năm rồi mình lại cảm thấy bây giờ là lúc mình mềm yếu hơn tất cả. Con rùa dù có cái mai cứng cáp bảo vệ nhưng lại có những điểm yếu cực kì nhạy cảm.
Thỉnh thoảng sau khi đi chơi về mình lẩn mọi người để tự bước đi một mình dọc những con phố lấp lánh và vui nhộn của Vancouver. Đỉnh núi Grouse xa xa có cả 1 con đường lấp lánh, rồi những cánh buồm trắng vĩ đại trên biển Thái Bình Dương mà mình đứng ngay sát gần để ngắm. Mọi thứ đều lớn và dĩ nhiên mình thì quá nhỏ. Lòng con người thì chật hẹp mà sao những suy nghĩ thì giăng lối đủ bề. Nhiều lúc mình muốn quên hết, muốn những nỗi niềm đó vỡ vụn và bay vào không gian, nhưng đâu thể được. Bởi mỗi người chỉ có 1 cuộc đời, đã đồng ý sống cho ra sống và muốn tự thử thách bản thân thì phải đối mặt với tất cả những đau khổ cả trong quá khứ và hiện tại.
Sắp tết rồi :) mình sẽ về nhà ăn tết, mặc dù 20 năm qua chưa bao giờ biết đến sự hạnh phúc của 1 cái tết gia đình.

21 Tháng Một, 2012, 11:59:01 AM
Reply #357
  • CTV box ĐTTH
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 165
  • Điểm bài viết: 10
Nàng à, xin lỗi nàng vì không quan tâm được nhiều cho nàng khi nàng qua Canada, ở bên đó 1 mình chắc cũng cô đơn lắm nhỉ? Thôi về VN nghỉ dưỡng rồi lại lao đầu vào làm, vào học vậy. Ta sẽ cố tìm đường qua với nàng, hì hì >:D<

10 Tháng Hai, 2012, 12:14:30 AM
Reply #358
  • Mod box G3T
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 1081
  • Điểm bài viết: 51
  • Nhớ xì goòng :)
2 tuần nghỉ lễ ở nhà thực ra trôi không quá nhanh. Con người lúc nào cũng muốn níu kéo cho nên cứ quen miệng nói rằng "thời gian trôi nhanh". Mình đã làm được nhiều việc, đi được nhiều nơi, gặp được nhiều người, như vậy là ổn rồi, không tiếc nuối làm gì nữa. Cuộc vui nào cũng đến lúc phải mãn cuộc.
Mẹ và mình đã khóc cùng nhau 1 đêm. Mẹ cứ nói và mình thì cứ khóc. Khóc như muốn chảy máu từ trong tim. Khóc như muốn tràn ngập trong đau thương và hạnh phúc, của quá khứ và hiện tại.
Trong lần khóc ấy, mình thấu đến xương tủy nỗi đau xót, thất vọng và cái ngọt lịm của hạnh phúc. Thật buồn cười!
Thêm 1 câu nói của mẹ khắc ghi trong tâm cốt mình: "Mẹ cứ nghĩ: nếu không vì bác thương mẹ, thì sau khi thấy được con lấy chồng, mẹ sẽ chết".
Mẹ ơi, mẹ biết không: Con đã và đang sống với những ước mơ nhưng đó chỉ là mục tiêu mà sau khi con tìm ra được lí do để sống trên cuộc đời này, và cái lí do đó là mẹ. Mất mẹ sớm, chắc chắn con sẽ vẫn sống rồi, vì con biết mẹ sẽ thất vọng khi con đi theo mẹ. Nhưng khó lắm để con đứng dậy mẹ ơi.

Bây giờ con tự cho rằng mình đang mạnh, tim con như cứng và mạnh hơn rất nhiều từ khi con sang đây. Nhưng con đã gục rồi thì sâu lắm mẹ à.

Chỉ về có 2 tuần thôi mà bây giờ mình lại đang bắt đầu nhiều việc. Mình thực sự muốn học thật nhanh thật nhanh để về học lại Luật. Con đường còn rất dài.
Cứ đi thôi :d


Hi Trang, cảm ơn nàng nhiều >:D< ta ăn tàu hũ đá vẫn chưa đã, muốn ăn nữa cơ :-S
Nói rồi đó, có 3 điều làm ta thích Bảo Lộc, thích hơn cả Đà Lạt, đó là: tàu hủ đá (hũ hay hủ hả Trang?), nước mát, và mẹ nàng. Haha.
Ân hận, và xin lỗi hôm đi Vũng Tàu đã làm nàng lo sợ, bọn ta cũng đâu có thích tốc độ, chỉ là đường xa mà thời gian ít nên mới phải phóng như vậy :( Ta sẽ không để nàng sợ lần thứ 2 như vậy nữa đâu. Mà đó là Phương chở nàng đó nhé, ta chở có khi nàng yên tâm hơn nhiều :))
« Last Edit: 10 Tháng Hai, 2012, 12:19:36 AM by urốn »

03 Tháng Chín, 2012, 01:39:43 PM
Reply #359
  • Mod box G3T
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 1081
  • Điểm bài viết: 51
  • Nhớ xì goòng :)
Nửa năm rồi mới về lại ngôi nhà nhỏ bé này. Thấy ấm lòng. Các em Jindo, Songoku, Chie, Đai của chị ơi, chị về rồi nè >:D< hihi
Chị giống như vừa mới trở về từ một cuộc đi xa vòng quanh đường phố. Chị đã gặp nhiều chuyện, nhìn ra được nhiều điều và học được nhiều bài học mới. Hôm nay về lại đây nhìn tên các em, chị nghĩ mình giờ lớn quá rồi. Mỗi ngày lớn thêm một chút, cho nên 6 tháng vừa qua không dài so với đời người nhưng chị thấy cũng đáng kể lắm.
Hơn 1 năm về trước thôi, chị không bao giờ nghĩ ra hay tưởng tượng ra được là chị sẽ như thế này. Lúc đó tuy cũng đi học xa nhà nhưng thực chất vẫn còn trong cái vòng luẩn quẩn của mấy thành phố Hải Phòng, Hà Nội, thỉnh thoảng hè lại vào SG. Lúc đó chị vẫn phải dựa vào gia đình, chị thấy mình yếu ớt lắm. Nhưng bây giờ, chị đã tận mắt thấy được phương diện mới mẻ hẳn của cuộc sống, chị được biết đến nhiều nền văn hóa bằng trải nghiệm thực tế chứ không phải qua sách báo như ngày còn ở nhà. Các em à, chị thấy mình được mở to đôi mắt :) Quan trọng hơn, chị thấy mình mạnh hơn mỗi ngày. Chị đã thực sự được nếm thế nào là "mùi đời"- cái điều mà chị chưa từng nghĩ tới hay chuẩn bị tinh thần để đón chào nó hồi còn ở Việt Nam. Nghe cái từ đó có vẻ chua chua đăng đắng nhỉ :) nhưng là thật. Có điều cũng không ghê gớm gì cho lắm, bằng chứng là chị vẫn hạnh phúc đây.
Lúc gặp chuyện, chị thấy rất đắng cay, chị cứ thắc mắc mãi tại sao người ta lại "nỡ lòng nào" đối xử với chị như vậy. Chị với mấy người đó đã từng rất thân, chị đối xử với người ta hết lòng, chị làm việc với cả bầu nhiệt huyết mà chị có cho dù đôi lúc chị rất mệt. Người ta cũng từng khen chị nức nở cơ mà, người ta đã từng tin tưởng và tín nhiệm chị, vậy mà lúc xảy ra chuyện, người ta quay ngoắt và nói những lời sau lưng chị còn đau hơn cả cú tát. Nhẽ ra chị đã phải hận lắm. Nhưng chị không hận được. Chị nghe những lời đó với một câu hỏi mà chị cứ hỏi mãi "tại sao?" Không hiểu sao chị lại không ghét người ta được. Chị chỉ trách sao lại không nghĩ đến tình chị em trước kia mà lại nỡ buông ra những lời như thế. Chị học chữ nhẫn, im lặng, không đáp trả. Bởi chị biết chị có thể xả ra nhiều lời cay độc tàn nhẫn hơn thế, nhưng chị không muốn người ta tổn thương giống như chị lúc đó, nên chị đã học cách im lặng. Và ra đi.
Một tháng sau, chị lại giằng co mâu thuẫn với chính bản thân khi chị nhận được những tin nhắn của người ta. Tin nhắn đầu tiên, chị đã rơi nước mắt vì cảm động và hạnh phúc. Họ đã hiểu lòng chị các em à. Họ nhận ra họ đã sai và họ muốn chị quay lại. Những cái tin nhắn dài đó như đã cởi được những nút thắt trong lòng chị. Chị nói chị tha thứ, bởi chị cũng có cái sai của mình trong chuyện. Nhưng có quay trở lại hay không, nơi mà đã ra đi trong nước mắt và đau đớn. Chị đã từng thề: trời đất này bao la, rộng rãi và thênh thang đường chị đi, chị sẽ không bao giờ quay về nơi ấy. Nhưng rồi sự thành thật và tình cảm gắn bó đã khiến chị quay đầu trở về. Và chị nhận ra đó là một quyết định đúng.
Bây giờ chị rất happy. Mọi người đều tốt và thương chị. Chị thấm thía một điều đó là sự bao dung sẽ mang đến cho chúng ta hạnh phúc. Bằng không, có lẽ đến giờ chị vẫn phải đang sống trong hận thù, trách móc, lòng chị sẽ không được yên.
Nhiều bài học khác nữa các em à. Có thể tất cả mới chỉ là bắt đầu của cuộc sống này. Nhưng chị không sợ. Chị đang mạnh lên rất nhiều.
Bằng đôi bàn tay này, chị sẽ tự mình sống, độc lập để không sợ bất cứ ai.