Bây giờ đang là khoảng thời gian cuối cùng của ngày Mother's day. Mình thức đến tận lúc này không phải vì ý nghĩa của cái ngày này(đây là lần đầu tiên mình biết về sự tồn tại của nó

trước chỉ biết có ngày lễ Vu Lan) mà là vì đã ngủ từ 2h chiều đến 7h tối mới dậy T T sang đây được vài ngày rồi nhưng đồng hồ sinh học vẫn chưa quen được với thời gian bên này.
Thực ra nỗi nhớ nhà chưa ngấm vào mình. Ở VN cũng đã xa nhà nhiều lần, rồi lại tung tăng đi chơi đàn đúm bạn bè nhiều nên sang đây rồi cảm giác xa mẹ 1 khoảng cách đúng bằng 1 Thái Bình Dương vẫn còn mơ hồ, hơn nữa lại được sống cùng 1 gia đình rất tốt nên mình chưa thấy khổ. Tối nay 3 đứa con cô chủ nhà tặng hoa và đãi cô đi ăn nhà hàng. Ban đầu mình từ chối không đi cùng vì nghĩ không nên xen vào cuộc vui của 4 mẹ con họ nhưng sau cô cứ kéo đi nên mình đi ké. Cô là một người mẹ rất Việt Nam, rất vì con. Ánh mắt của cô khi nhìn mấy đứa con và những gì cô làm cho chúng nói lên điều đó. Chồng cô đang làm việc ở VN và đã bỏ mẹ con cô. Các con của cô đều sinh ra ở đây nên cách sống rất khác, tiếng Việt chỉ nói lơ lớ được chút xíu nên ít khi nói chuyện với mình và cô hoạc có nói thì cũng chỉ hỏi đáp đơn giản. Chị Linda sinh năm 87, Tony 90 và Bích Liên 94, mặc dù có thể thấy họ yêu mẹ nhưng dù sao mình cũng băn khoăn khi mà cô không thể hiểu được họ đang nói gì với nhau. (cô nói cô lười học tiếng anh và toàn làm cùng với người Việt nên không biết tiếng anh nhiều) Nếu mình là mẹ của mấy đứa con luôn nói với nhau bằng thứ ngôn ngữ mà mình không hiểu được thì chắc mình sẽ buồn

Chắc cái ngày này với Việt Nam chẳng quan trọng gì, mẹ mình 100% không biết nó nhưng mình vẫn gọi điện về cho mẹ. Mẹ nói đang ăn cơm trưa.
Mình có lỗi với mẹ nhiều. Tuy cũng đã làm mẹ vui 1 vài lần với thành tích học tập hồi bé và khi làm thêm ở vp công chứng tháng lương đầu tiên đã mua cho mẹ 1 món quà, nhưng lỗi lầm của mình nhiều lắm, hầu hết là tranh cãi với mẹ như 2 người ngang hàng. Mặc dù ngay sau đó mình tự hối cải khi nhận ra lỗi lầm nhưng đến khi có việc gì xảy ra dù đã tự xoa dịu nhưng thỉnh thoảng không nhịn nổi mình vẫn cãi mẹ vì mẹ đã quá nhân ái và khoan hồng với người không xứng đáng nhận được điều đó. Mình thì uất thay cho mẹ nhưng mẹ lại luôn bỏ qua và nói rằng thế gian còn nhiều kẻ không được bằng người đó, và bản thân mẹ và mình cũng có lỗi lầm, tha thứ cho người khác cũng là tha thứ cho bản thân, vì thế hãy tha thứ cho họ. Mình kính trọng mẹ vì lòng vị tha ấy.
Mẹ giờ tuy đã chậm hơn nhiều so với trước, nhưng đầu óc mẹ vẫn luôn là đầu óc của người làm ăn, nên sự sắc sảo và cương quyết vẫn còn đó. Nhưng dù trước hay bây giờ thì lòng thương người của mẹ vẫn là điều hơi mâu thuẫn với tính cách thông thường của những người làm ăn, nhưng bởi thế mới là mẹ mình, là người mẹ mà mình nể phục

Mẹ dù có khó khăn hay dư giả thì vẫn giúp đỡ người khác, có khi giúp đỡ mặc dù biết sẽ không được trả lại, rồi có khi giúp đỡ xong bị người ta phản bội nhưng mẹ vẫn thản nhiên mà không hề cay cú.
Mẹ yêu mình với tình yêu giống như của những người mẹ bình thường khác dành cho con. Nhưng mỗi người yêu theo cách khác nhau, và cách yêu mình của mẹ mang vẻ hài hước. Bởi vì mẹ hay làm mình giận dỗi khi hỏi "mẹ có yêu con không", mẹ bảo "không", mặc dù biết mẹ đang trêu nhưng cái tính trẻ con của mình lại luôn trỗi dậy đúng lúc không cần thiết đó, nên mình dỗi mẹ và hỏi đi hỏi lại đến khi mẹ phải trả lời "có" thì thôi; có lần mẹ thi gan với mình và kết quả là mình phải thôi không hỏi nữa, và cười phá lên vì mẹ còn gan lì hơn mình

Nhưng nếu mẹ nhờ mình làm gì hộ thì khi mình hỏi như vậy mẹ sẽ trả lời "có" ngay lập tức

Ấy vậy nhưng mẹ lại quan tâm tới mình vào những lúc mình không có lòng dạ nào để tận hưởng sự quan tâm đó. Ví dụ bình thường mẹ không âu yếm mình nhưng hễ cứ khi mình đang tập trung làm gì đó hoạc đang chăm chú xem TV thì mẹ lại âu yếm hỏi này hỏi kia rồi thì ôm ấp và bắt đầu "săm soi" mình, hoặc khi mình đi xe máy buổi tối thì mẹ dặn đi dặn lại đủ điều. Nhiều lúc 2 mẹ con cứ trêu nhau như 2 người bạn, mình bắt mẹ gối đầu tay mình, rồi vuốt tóc mẹ, hoặc buôn chuyện,.. người ngoài nhìn vào người nào khó tính có khi lại nghĩ 2 mẹ con gì mà không có trên có dưới, cứ như bạn bè

Hồi học đh ở HN, tự mình đi thuê nhà, tự mình đến trường nhập học, suốt gần 2 năm học mẹ chưa đến phòng mình ở lần nào, có lần mẹ lên HN có việc, định rẽ qua chỗ mình nhưng hôm đó lại đang học ở trường. Dù thế, mình không cảm thấy buồn gì cả, vì cuộc sống ở HN không có gì khó khăn. HN gần HP, mình cũng đã sống ở HN mấy năm cấp 2, cấp 3 cũng hay lên HN chơi nên không xa lạ, vật chất cũng không thiếu, về HP liên tục, nên mẹ cũng kệ để cho mình tự làm mọi việc của bản thân ở HN. Nhưng đôi khi, mấy đứa bạn học cùng trường đh, quê ở Thanh Hoá, ở phòng cạnh mình, bọn nó bảo mẹ không quan tâm đến mình vì chẳng bao giờ thấy mẹ lên HN xem mình ăn ở thế nào trong khi mẹ bọn nó ở Thanh Hóa xa xôi cũng lên thăm được 1 lần, mình cũng nói rằng do mẹ bận, và mẹ cũng nghĩ mình tự lập được ở HN nên mới không cần mất công lên đây. Nhưng trong lòng mình lúc đó vẫn thấy buồn, ừ nhỉ, dẫu sao mẹ cũng nên đến xem mình ở thế nào chứ. Về nói với mẹ là mẹ của mấy đứa bạn con ở mãi Thanh Hóa mà cũng lên HN để xem con mình sống ra sao, còn mẹ ở gần đây thì lại chẳng đến thăm con bao giờ, mẹ bảo "ôi zời, mẹ còn nhiều việc, chứ có rảnh rỗi như mấy bà nhà quê đó đâu lặn lội lên HN 1 ngày rồi về, chẳng qua họ đi như thế là để ra vẻ có con cái học ở HN. Mẹ thì mẹ chẳng có thời gian rỗi hơi làm cái việc hình thức đó. Gọi điện thấy khỏe là được. Mà 1 tháng lại về 1,2 lần chứ có phải cả năm không về đâu. Mấy đứa đó không có ý tốt thì mới nói với con như thế." Mẹ làm mình bật cười vì biết trong lời nói đó mẹ cũng pha chút hài hước và nói đùa chứ không phải mẹ kì thị gì cả. Nghe mẹ nói vậy mình cũng yên lòng và có phần hả hê vì thực ra mấy đứa phòng bên cạnh đó cũng chuyên săm soi và hỏi mình những câu cứ như là muốn mình nghĩ rằng gia đình rất quan tâm đến chúng nó còn gia đình mình thì chẳng hề quan tâm đến mình. Ví dụ mỗi lần từ quê lên mấy đứa ấy hay mang theo rất nhiều đồ ăn: ruốc, xôi, thịt gà, rồi hoa quả. Còn mình thì lúc về nhà thế nào lúc đi cũng như vậy. Có lần cũng bắt chước, trước khi đi mình lục tủ lạnh định mang theo vài quả táo đi, mẹ hỏi sao mang táo đi làm gì cho nặng túi, mình nói mấy đứa phòng bên cạnh cũng hay mang theo đồ ăn nhà đi như vậy, nhiều khi nhìn thấy tuy con không thèm nhưng tự nhiên cũng tủi thân, cứ như là vì mẹ không quan tâm nên không gói ghém đồ ăn cho mang theo ấy. Mẹ bật cười rồi bảo "sao cứ để ý lung tung vậy nhỉ. Kệ mấy đứa đó, cứ lỉnh kỉnh mang lên HN như vậy nhằm để ra vẻ ta đây sung túc thôi. Bọn nó nói gì thì đừng có quan tâm. Thèm ăn táo hay ăn cái gì thì đi mua mà ăn chứ HN thiếu gì. Có phải mấy thứ đó chỉ quê nhà nó mới có thôi đâu. Mang đi cho nặng người." Nghe mẹ nói xong mình thấy vui vẻ hẳn, và rồi ngồi kể cho mẹ nghe về mấy đứa ở phòng bên cạnh đó chúng nó hay "quan tâm" tới mình quá mức như thế nào. Thủy và Thiết ở cùng phòng mình mỗi khi nghe mình kể về những lời mẹ nói, 2 nàng ấy cũng cười ầm lên và bảo mẹ nói thế làm 2 nàng hả hê lắm, 2 nàng cũng không thích tính của mấy đứa phòng bên. Đó, mẹ hay nói với mình những câu có vẻ "kì thị" những người làm mình lăn tăn suy nghĩ như thế, cốt là để mình vui vẻ và yên lòng, chứ thực ra mẹ không phải là người phân biệt như vậy, bởi vì mẹ hiểu mỗi bà mẹ có một cách yêu con khác nhau, mẹ của mấy bạn cạnh phòng yêu con theo cách hay lo lắng và phải lên tận nơi mới yên lòng, rồi thì chuẩn bị kĩ càng đồ ăn cho con cái, chỉ sợ lên đó con mình không được ăn uống ngon như ở nhà, còn mẹ thì mặc dù cũng lo lắng, cũng sợ mình thiếu thốn, sợ mình ốm đau bệnh tật, sợ mình ở 1 nơi không tốt, nhưng mẹ vẫn để mình tự xoay sở cuộc sống của bản thân, gặp khó khăn gì mẹ sẽ giúp chứ mẹ không lo cho từng chút một được. Như thế mẹ cũng dạy mình hãy tin vào tình cảm yêu thương của người thân, đừng nhìn người ngoài mà bắt chước theo như vậy hoặc lại đâm ra mất niềm tin vào người thân. Bây giờ đi xa rồi mình mới thấy được hết sự quan tâm chăm chút của mẹ thế nào. Mẹ không dặn dò nhiều, không nhét vào vali mình nhiều thứ linh tinh, nhưng mẹ yên lặng và trong ánh mắt mẹ như suy nghĩ nhiều lắm, mẹ ôm chặt mình và hình như tất cả đều dồn vào câu nói chắc nịch "cẩn thận con nhé, phải tự mình chăm sóc bản thân, trước thiếu gì thì còn về nhà lấy được, xa thế này thì phải tự lo cho mình mọi thứ, ở bên đó đắt đỏ lại lạ lẫm chứ không thân quen như HN, tiền ở VN mang sang đó không đáng là bao nên sẽ khổ lắm đấy, gặp khó khăn mẹ cũng không giúp được đâu." Mình vội bước đi vì sợ mẹ sẽ khóc, cũng không biết đứng thêm vài giây nữa thì mẹ và mình ai sẽ khóc trước..
Điều quan trọng nữa mà mình học được từ mẹ đó là tình cảm của mẹ và bác. Trong cuộc đời này mỗi người có 1 con đường riêng, được đi chung với nhau 1 đoạn đường mà yêu thương giúp đỡ nhau thì đó là điều cần được ghi nhận. Thế gian này có mấy cặp vợ chồng nào mà đi với nhau được suốt cuộc đời? Mà lại luôn yêu thương nhau, khó khăn không bỏ nhau và giàu sang cũng không đi tìm niềm vui mới? Khó lắm. Để làm được điều đó thì phải thực sự "là của nhau". Mẹ và bác có lẽ là 1 đôi như vậy, nhưng lại tìm được nhau hơi muộn. Tuy vậy mình thấy cả mẹ và bác đều hài lòng với sự muộn màng đó, bởi hạnh phúc đâu có được dễ dàng, không hoàn hảo mới là hạnh phúc thực sự. Không có hạnh phúc nào lại đến từ 1 con đường trải lụa. Mình thích cái tình cảm đơn sơ và chân thành nhưng thực ra rất sâu sắc và chín chắn của mẹ và bác, chứ không cuồng nhiệt đắm đuối nhưng mù quáng của tuổi trẻ bọn mình.
Quả thực mình không còn bé nữa rồi, không phải là con bé học lớp 3 chỉ sống với mẹ trong 1 căn nhà ấm áp, ngày ngày tối đến là ra cửa ngóng mẹ. Tất cả đã xa rồi.
Cái bệnh lubut ban đỏ làm mẹ rất khố tâm, mình cũng đã đi hỏi rồi tìm hiểu về nó nhưng rốt cuộc nó vẫn là bệnh nguy hiểm chỉ sau ung thư. Có cách chữa được bệnh đó cho mẹ là ước mơ lớn nhất của mình.
Mẹ, đợi con nhé
