Please login or register.

Login with username, password and session length

Recent Posts

Pages: [1] 2 3 ... 10
1
Góc tâm sự riêng / Re: Jindo, Sôngôku, Bunma, Đai, Pốp, Chie, Teppi,...
« Last post by uron1112 on 20 Tháng Tư, 2018, 06:13:32 PM »
Cảm giác bây giờ giống như đang đứng trước một người tri kỉ lâu năm không gặp, có hàng vạn điều muốn nói nhưng không biết bắt đầu từ đâu và phải mất đến bao thời gian mới nói hết.
Mình vừa mới khóc 1 trận. Thật sự lâu lắm rồi mới khóc cho bản thân. Lâu lắm rồi những chuyện tốt cứ xảy đến với mình, khiến mình cười, khiến mình hạnh phúc. Mình cũng vẫn rơi nước mắt thường xuyên, nhưng chủ yếu là vì chuyện của người khác. Đã lâu rồi mình không khóc cạn nước mắt vì chuyện của bản thân thế này. Nhưng là giọt nước mắt hạnh phúc.
Từ qua đến nay nảy ra ý định quay lại đây, cho đến lúc vào được và đọc lại những bài mình viết từ cách đây hơn 10 năm, mình đã cười, rồi khóc, rất nhiều.
Cảm xúc bây giờ thật khó nói, nhưng có lẽ đó là cảm giác hạnh phúc. Nhìn lại những gì đã đi qua, đọc lại những cảm xúc của chính bản thân mình qua từng thời kì, từng giai đoạn. Có lẽ đó là những giai đoạn khó khăn nhất, và cũng đáng yêu nhất. Như nhìn thấy mình lớn lên qua từng trang viết. Gặp lại được những con người đã từng qua cuộc đời mình, có những người bây giờ vẫn ở bên mình, thân thiết. Có những người đã chẳng bao giờ còn được gặp lại. Cũng có những người có thể gặp lại nhưng tình cảm đã chẳng còn như lúc đầu để mà có thể gặp lại nhau. Cũng có những người suýt nữa thì đã bị mình lãng quên. Nhưng quả thật, mình đã gặp rất nhiều người, và có được nhiều trải nghiệm tuyệt vời. Each person has their own stories. Câu chuyện của mình không biết về sau tiếp diễn thế nào, nhưng đến lúc này, đối với mình đó là một câu chuyện đẹp và đang tiếp diễn có hậu.
Ngày xưa có lúc mình từng đau khổ, thấm nỗi đau khi mà còn đang tuổi teenager đầy bất trắc. Ngày xưa có lúc mình từng tuyệt vọng thực sự muốn hỏi ông trời nếu ông trời có thật, rằng sau cứ gieo rắc những áng mây đen não nề đến với gia đình mình, khiến mình nếm mùi gia đình bạo lực, rồi chia ly, rồi tan vỡ. Rằng sao gieo tệ nạn vào anh trai mình, khiến anh đi tù, khiến anh khổ sở, anh vật vã, anh bỏ đi, và biết bao drama khác. Rằng sao tiếp tục mang bệnh tật tử thần đến cho đứa cháu gái mà mình yêu thương như thân thể. Nên nhớ mình từng rất mạnh mẽ, luôn là đứa vô tư yêu đời, lạc quan, tin tưởng vào cuộc sống. Thế mà mình đã từng phải yếu đuối đến thế nào. Từng phải đập đầu vào tường để xem có đúng đó là hiện tại khi chuyện xảy ra, và chót dại có lần nghĩ đến cái chết.
Thừa nhận những điều này không phải là điều dễ dàng.
Nhưng cuộc đời thật không ai đoán trước được. Bài viết vào ngày 31/10/2013, chỉ 4 năm rưỡi trước thôi, nói rằng mình còn đang bước về phía có ánh nắng mặt trời trong mùa đông, lòng u uất vì anh trai vẫn còn đang gặp nạn. Lòng tự hỏi 5 năm sau mình sẽ thế nào. Có sống tốt không? Gia đình có ổn định không? Anh mình đã làm lại cuộc đời hay chưa? Hàng ngàn câu hỏi lúc đó, chắc hẳn vậy.
Bây giờ đây, gần 5 năm trôi qua. Mọi thứ đã thay đổi quá nhiều.
Tất cả đều nhờ vào sự cố gắng nỗ lực của 3 chị em mình, và cả rất rất nhiều may mắn nữa. Cảm ơn cuộc sống này đã kì diệu như mình từng tin vào.
Gia đình chị Thủy bây giờ rất hạnh phúc, có thể nói là giàu có, với 2 thiên thần là Trúc và Bông, 2 đứa cháu gái mà người dì đây luôn muốn được che chở bảo vệ.
Gia đình anh Trung bây giờ cũng rất hạnh phúc và đủ đầy. Anh mình từ lúc mất hết tất cả: tiền bạc, danh dự, bây giờ đã lấy lại gấp hàng trăm lần chỗ mất mát đó. Anh có công việc tốt, lương cao, có nhà có xe, được mọi người nể trọng. Cả 2 gia đình của anh chị đã qua Vancouver này thăm mình. Mình tự hào về anh chị rất nhiều. Họ hàng bạn bè ai cũng cảm phục anh chị mình. Kéo anh trở về từ cõi chết, từ tận đáy xã hội. Anh chị là những điều tuyệt vời trong cuộc sống của mình.
Còn mình, chắc phần nhiều do may mắn. Tháng 5 này sẽ tốt nghiệp UBC, trường đại học mà cách đây 7 năm mình mấy ngày đầu đặt chân đến đây mình đã ghé thăm để mà xuýt xoa và ước ao được học ở đó.
Mình bây giờ vẫn yêu, vẫn sống cùng người con trai mà mình đã viết về anh trong tháng đầu yêu nhau, cách đây 6 năm. Tình yêu chúng mình bây giờ đã trưởng thành hơn, và hạnh phúc hơn rất nhiều. Anh là điều tuyệt vời thứ 2 trong cuộc sống mình, sau gia đình. Đôi lúc nhìn anh ngủ mình tự hỏi: tại sao ông trời ưu ái mình đến vậy? Đã tặng cho mình viên ngọc sáng, viên ngọc chân thành và mạnh mẽ nhất, viên ngọc dịu dàng và cũng ngọt ngào nhất, cũng là viên ngọc thô mà đáng quý nhất.
Mình bây giờ đã có nhà ở Vancouver này. Ngôi nhà đầu tiên bọn mình mua cách đây hơn 1 năm là townhouse, vừa đủ ở, rất xinh xắn. Bọn mình đã tự sơn cho nhà, mình cũng phá dỡ bếp cũ để tự thiết kế và thuê người làm lại bếp mới. Ai cũng khen đẹp và xinh. Có mấy người bạn còn nhờ mình thiết kế nội thất cho họ nữa. hihi
Rồi mình bán nhà đó đi sau 1 năm ở. Nhà sửa lại đẹp nên bán có lời, lời được hẳn hơn 100 ngàn, mình lấy vốn đó và cộng thêm sự giúp đỡ của bố mẹ 2 bên, bọn mình mua nhà mới độc lập, to hơn. Bây giờ nhà có 6 phòng, mình cho học sinh Việt Nam thuê để lấy tiền trả morgage hàng tháng. Nhà mình bây giờ hơn 10 người ở. Toàn học sinh thua mình có vài tuổi thôi. Mình nấu cơm cho các em ăn cùng. Mọi người bảo mình giống như 1 người mẹ phải lo cho 1 đống con nghịch ngợm ở nhà với đủ các loại khẩu vị ý thích tính nết khác nhau. Riêng mình, mình thấy đây là một cơ duyên và trải nghiệm tuyệt vời. Ở đông nhưng không hề phức tạp. Các em ai cũng ngoan và đáng yêu. Bọn mình sáng sáng cafe ở nhà cùng nhau, trưa chiều đi học đi làm hết, tối tối lại chơi game và xem phim cùng nhau. Mình thực lòng chăm lo cho các em, cảm giác như những đứa em mình. Quan tâm đến từng đứa và hiểu tính từng đó là niềm vui của mình. Cũng là lúc mình được vận dụng những kĩ năng team work và leadership skill ở trường. haha
Mình nhận được nhiều lời khen, rằng còn trẻ đang đi học mà đã mua được nhà bạc triệu ở đây. Đối với mình bây giờ những lời khen chê đều như gió thoảng bay. Bởi nhìn lại những gì mình đang có, mình cảm thấy đó là sự giàu có của trải nghiệm hơn là giàu có về vật chất. Bởi những gì có được hôm nay cũng có thể ra đi vào ngày mai, chẳng biết như thế nào mới gọi là thành công. Nhưng cải cảm giác được tính việc lớn, làm việc lớn, liều vì việc lớn, và rồi đạt được, thật tuyệt vời. Mọi người không ai hiểu được mình cảm giác thế nào, khi mà lúc có ý tưởng mua nhà ai cũng bảo điên rồ, người thì nói mình mơ ước hão huyền, người thì thắc mắc hỏi tiền ở đâu. Nhưng mình cứ làm từng bước, từng bước, đến bây giờ mới hơn 1 năm rưỡi, bọn mình đã cùng nhau làm nên hiện tại hạnh phúc này.
Đó là báo cáo sơ qua tình hình. Ừ thì toàn những chuyện vui cả. Nhưng không có chuyện vui nào tự dưng mà đến. Cũng đã qua nhiều nước mắt, khó khăn, vất vả, bị hoài nghi, bị hiểu lầm, có những lúc mâu thuẫn xung đột tưởng như đến mình khó hàn gắn lại. Thế mà tất cả đã qua. Qủa thực cơn bão và mây đen đã đi xa hết rồi. Bây giờ bầu trời lại trong sáng. Câu nói từ hồi 5 tuổi của mình mỗi khi bố mẹ cãi nhau, mình trùm chăn bịt tai cố ngủ và nói: Ngày mai trời lại sáng.
Mình sẽ kể chi tiết hơn nhiều chuyện.
2
Góc tâm sự riêng / Re: Màu áo thiên thần
« Last post by quangson on 02 Tháng Ba, 2018, 11:36:44 PM »
Giấc mơ vẫn còn tiếp tục.

Chẳng biết lúc nào là điểm dừng.
3
Góc tâm sự riêng / Re: Thỏ ơi thỏ à ^^
« Last post by stupid_rabbit on 06 Tháng Hai, 2018, 04:02:11 AM »
Chán
4
Góc tâm sự riêng / Re: Thỏ ơi thỏ à ^^
« Last post by stupid_rabbit on 29 Tháng Một, 2018, 01:19:26 AM »
Càng ngày càng sống không có nguyên tắc
Mình bị nghiện smart phone thật rồi :(
5
Góc tâm sự riêng / Re: Thỏ ơi thỏ à ^^
« Last post by stupid_rabbit on 27 Tháng Một, 2018, 03:02:31 PM »
Mọi người vui, cả nước vui, còn mình?
Sao cứ buồn hoài?
6
Góc tâm sự riêng / Re: Thỏ ơi thỏ à ^^
« Last post by stupid_rabbit on 24 Tháng Một, 2018, 01:53:32 AM »
Hôm nay Việt Nam thắng, bao nhiêu người đổ xô ăn mừng, mình thì cả buổi chiều chỉ lo kẹt xe không ra sân bay được.

Nhìn loạt status sau trận đấu, có chút tò mò, nhưng không có cảm xúc gì. Nhiều lúc nghĩ chẳng biết bây giờ cái gì xảy ra thì mới làm mình có vui được. Chỉ có một cảm giác duy nhất là chán. Giả sử bây giờ điều anh Triều nói là thật, VPBank thưởng Tết 14 tháng lương là thật thì mình có vui hơn không? Giả sử bây giờ hai đứa cưới nhau xong rồi thì mình có vui hơn không? Mình nói sẽ học cách chấp nhận bản thân, chấp nhận sự yếu đuối của mình, chấp nhận những điều có thể xảy đến trong cuộc sống, nhưng chẳng biết có làm được không. Đến lúc chụp hình cưới mà tâm trạng vẫn thế này thì không biết làm sao mà cười nữa.
7
Góc tâm sự riêng / Re: Thỏ ơi thỏ à ^^
« Last post by stupid_rabbit on 26 Tháng Mười Một, 2017, 11:43:08 PM »
Tưởng là đã nhận ra con đường mình đi

Hóa ra trước giờ chỉ đi lòng vòng loanh quanh luẩn quẩn

Chả đâu vào đâu
8
Góc tâm sự riêng / Re: Thỏ ơi thỏ à ^^
« Last post by stupid_rabbit on 24 Tháng Mười Một, 2017, 04:18:45 PM »
Hông ai kêu cũng tự thấy chán mình :(

Nói chung chỉ một chữ "chán"  =((
9
Góc tâm sự riêng / Re: Thỏ ơi thỏ à ^^
« Last post by AsakuraHao on 24 Tháng Mười Một, 2017, 08:27:50 AM »
Blè. Ai kêu bạn than đâu.
10
Góc tâm sự riêng / Re: Welcome Home :* >:D<
« Last post by Tú Uyên on 23 Tháng Mười Một, 2017, 10:00:37 AM »
Password của 4r giờ được apply thành password những nơi khác, từ email công ty, email cá nhân, tài khoản mua hàng...
Password đó cũng không phải mình nghĩ ra, một trong những người bạn đầu tiên của mình ở 4r đặt nó. :)) Vậy mà theo mình hơn chục năm.
Những mối quan hệ đặc biệt hơn cả, cũng đến từ nơi này, haha. :))

Hôm qua hai bác admin (già =)) ) bảo nơi này còn giữ thêm vài chục năm nữa, khỏi lo. Vậy nên thỉnh thoảng vẫn sẽ về nhà. :P
Pages: [1] 2 3 ... 10